Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hắc Liên Hoa Trọng Sinh, Nhặt Được Đại Lão Cưng Ta Đến Trời Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

“Cảm ơn chú Vương.”

“Đó là việc chú nên làm mà.”

Hai người trò chuyện chưa được bao lâu thì điện thoại trên bàn reo lên. Chủ nhiệm Vương đưa tay cầm lấy điện thoại, áp lên tai: “A lô, tôi là Vương Thắng Lợi. Ừm, tôi biết rồi. Cảm ơn anh. Tạm biệt.”

Rồi ông cúp máy.

Chu Kỳ An ở trong phòng cũng nghe thấy cuộc đối thoại bên ngoài, anh cũng rất tò mò về cái người tên Triệu Phúc Sinh kia, rốt cuộc là chết thật hay chưa?

Sắc mặt của chủ nhiệm Vương không mấy dễ coi, cả gương mặt đầy nghiêm nghị.

Chu Kỳ An hỏi: “Chú Vương, là chuyện của Triệu Phúc Sinh à?”

Sắc mặt chủ nhiệm Vương càng khó coi hơn: “Cháu nghe thấy rồi à?”

Ông đột nhiên quay sang nhìn anh: “Kỳ An, chuyện này có liên quan đến việc cháu tới đây không?”

Chu Kỳ An lắc đầu: “Cháu không rõ. Phải tìm được kẻ tung tin đồn đã.”

Chủ nhiệm Vương gật đầu: “Chuyện này để chú lo.”

Chu Kỳ An đứng dậy: “Chú Vương, cháu còn việc cho nên đi trước đây.”

Sau khi Lâm Thư và Tống Văn Văn ra khỏi văn phòng thì ngồi ở hành lang đợi tin. Chính quyền xã và ban vũ trang thời này vẫn còn rất đơn sơ. Chỉ toàn là dãy nhà ngói nối liền nhau, hành lang dài dẫn đến nhiều văn phòng khác nhau. Sân trong đều là nền đất được san bằng.

Trong sân còn khá nhiều người, nhưng đã không thấy bóng dáng Trương Văn Khánh và Tôn Phi Phi đâu nữa.

Hai người ngồi chờ một lúc thì cửa phòng mở ra. Lâm Thư và Tống Văn Văn cùng đứng bật dậy. Chỉ thấy một người đàn ông cao ráo, tuấn tú bước ra từ bên trong. Ánh mắt của Chu Kỳ An lướt qua gương mặt hai người họ, rồi hơi dừng lại trên gương mặt của Lâm Thư hai giây, sau đó sải bước rời đi.

Hai người cùng dõi theo bóng lưng anh.

Tống Văn Văn thì thầm bên tai cô: “Đúng là đàn ông đích thực, đến cả bóng lưng cũng mê chết người. Nhìn là biết dân quân đội.”

Lâm Thư thấy Tống Văn Văn vẫn còn tâm trí bình luận đàn ông khác, chứng tỏ tình cảm của cô ấy với Trương Khánh Văn cũng chưa sâu đậm đến mức không thể dứt ra, vậy thì tốt rồi.

“Trai theo gái cách núi, gái theo trai chỉ cách lớp màn. Nếu thích thì tranh thủ theo đuổi đi.”

Tống Văn Văn liên tục xua tay: “Tôi không xứng đâu. Tôi tự biết thân biết phận. Cậu đừng có trêu tôi.”

Lâm Thư thật sự không có ý trêu cô, cô chỉ muốn Tống Văn Văn rời xa Trương Văn Khánh, tránh khỏi bi kịch kia. Tìm người đàn ông khác là cách tốt nhất.

“Tôi nói thật đấy.”

Đúng lúc đó, chủ nhiệm Vương cũng bước ra khỏi văn phòng.

“Chủ nhiệm Vương, có tin gì chưa ạ?” Lâm Thư hỏi.

Vương Thắng Lợi gật đầu, nhíu mày, mặt đầy nghiêm nghị: “Chồng cô, Triệu Phúc Sinh, không những không sao mà còn lập công cứu người hai tháng trước. Giờ đang sống yên ổn. Có người bịa đặt tung tin đồn.”

“Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ tìm ra kẻ tung tin bịa đặt.”

Lâm Thư đến đây chính là để nghe được kết quả này. Ở kiếp trước, Triệu Phúc Sinh và bố mẹ chồng đã dùng lời nói dối này để hủy hoại cả đời cô. Kiếp này, cô nhất định sẽ bắt bọn họ phải trả giá vì lời dối trá đó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc