Khương Ly nghiêm nghị nói: "Phó cô nương, thế nào là trinh tiết? Cứng cỏi bất khuất là trinh, phẩm hạnh cao thượng là tiết. Nay cô chỉ mới bị thương mà đã suy sụp đến vậy sao? Trinh tiết của nữ tử không nằm dưới lớp váy lụa. Lời đồn kia chính là muốn dùng hai chữ “trinh tiết” để hủy hoại ý chí của cô, nếu cô vì thế mà tuyệt vọng tìm đến cái chết, chẳng phải đã trúng kế của kẻ chủ mưu rồi sao?"
Phó Vân Từ nghe mà sững sờ, một lúc sau, vẻ u ám trong mắt nàng mới tan đi đôi chút, hổ thẹn nói: "Uổng cho ta từ nhỏ đọc sách thánh hiền, lại không kiên cường và thông suốt bằng cô nương. Cô nương nói rất phải, ta không nên nhụt chí như vậy..."
Nàng nhìn ra gian ngoài một lát rồi nói: "Dù thế nào đi nữa, ta cũng phải tìm ra kẻ đã hãm hại mình."
Khương Ly thầm thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, Phó Vân Từ lại nói: "Chuyện hôm nay, xin cô nương hãy tạm giấu phụ thân và mẫu thân của ta. A Hoành tính tình bốc đồng, nhưng may mà có Bùi thế tử trông chừng nó. Nếu nó và Bùi thế tử có hỏi, cô nương không cần phải giấu giếm."
Khương Ly gật đầu, Phó Vân Từ nói tiếp: "Bùi thế tử và ta tuy tiếp xúc không nhiều, nhưng lại đối xử với A Hoành cực tốt, con người hắn xưa nay luôn công chính, đáng để phó thác. Chỉ là như lời cô nương nói, những chuyện đã trải qua, ta tuyệt đối không thể nói với bất kỳ nam tử nào. Giờ đây được cô nương khuyên giải, nếu có thể để Bùi thế tử bắt được tên ác tặc đó, cũng không uổng công ta chịu kiếp nạn này."
Nghe những lời này, tảng đá trong lòng Khương Ly mới hoàn toàn được đặt xuống. "Cô yên tâm, ta biết phải làm thế nào rồi. Vậy còn Từ Lệnh Tắc thì sao? Hắn vừa nói không tin lời đồn bên ngoài, nhưng lại cần cô đích thân phủ nhận."
Sắc mặt Phó Vân Từ thoáng vẻ không nỡ, thoáng vẻ đau buồn, cuối cùng lắc đầu nói: "Trước khi điều tra rõ ngọn ngành, ta và hắn không cần nói nhiều. Còn muốn ta phải đích thân phủ nhận lời đồn vô căn cứ đó thì càng nực cười hơn."
Khương Ly gật đầu đồng ý, lại bắt mạch cho nàng một lần nữa rồi mới ra khỏi phòng trong.
Ở gian ngoài, Liễu thị và mấy người khác đang lo lắng không yên, thấy nàng xuất hiện liền vội vàng đón lấy: "Tiết cô nương..."
Khương Ly ôn hòa nói: "Phu nhân vào cho Phó cô nương uống thuốc đi."
Liễu thị vừa nghe liền biết tâm trạng của Phó Vân Từ đã ổn định hơn, lập tức gọi Thúy ma ma và mấy người nữa đi vào phòng trong. Từ Lệnh Tắc lúc này mới tiến lên hỏi: "Tiết cô nương, A Từ sao rồi?"
Sắc mặt Khương Ly hơi trầm xuống: "Từ công tử, mời ngươi về cho."
Từ Lệnh Tắc vội vàng nhìn về phía phòng trong: "Nhưng mà..."
Nói xong, Từ Lệnh Tắc chắp tay cáo từ, Vương ma ma và mấy người hầu cũng vội vã rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
