Trần Hạo Thiên và Hoàng Tuấn Khải đi về phòng làm việc của Trần Hạo Thiên, hai bàn tay nắm nhau thật chặt.
Hoàng Tuấn Khải ngồi lên ghế sofa, hỏi, "Anh không trả tiền?"
Trần Hạo Thiên cười nhạt, đáp, "Anh chỉ nói bao, không nói người trả tiền là anh. Vả lại hai người đó có mang tiền." Lạc Ưng và Hải Khiêm đều mang theo tiền mà còn bày đặt giả vờ nói không mang.
Bất quá, Trần Hạo Thiên anh luôn là người không bao giờ chịu thiệt.
Hoàng Tuấn Khải cười một tiếng, "Giỏi quá!"
Trần Hạo Thiên nhéo má cậu một cái, cúi người xuống tháo giày ra cho cậu rồi đi đến bàn làm việc. Tuyệt nhiên không hỏi gì về vụ việc hồi nãy.
Hoàng Tuấn Khải nằm lên ghế, khẽ kêu, "Hạo Thiên."
Hoàng Tuấn Khải né tránh ánh mắt anh, nói, "Đại Ác Thi cũng sống lại, là Lý An."
Trần Hạo Thiên im lặng, trên mặt không có một biểu tình gì.
"... Em ấy là Hải An, do Lâm Thiển kêu người giết." Giọng nói cậu trầm xuống, đầy chua chát, "Hạo Thiên à, anh nghĩ xem, có phải là do em quá ác độc, giết hại quá nhiều người, cuối cùng dù có chết thảm tới vậy, ông trời vẫn lưu lại đường sống cho Lâm Gia...."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

