Sau câu nói của cậu, không khí trong phòng liền giảm xuống âm độ, khiến ai cũng cảm thấy sợ hãi.
Không khác gì Trần Hạo Thiên, Hoàng Tuấn Khải cũng rất khó chịu trước những cái bóng đèn hạng dỏm này. Mẹ kiếp! Nếu biết trước sẽ có nhiều người làm phiền tới vậy thì cậu thà ăn trong phòng làm việc của anh cũng được nữa!
Một tên sợ hãi nói, "Mày... mày muốn làm gì?...."
"Muốn làm gì ư?" Hoàng Tuấn Khải đứng dậy, bẻ cổ một cái, khuôn mặt xinh đẹp loé lên tia sáng tàn nhẫn đáng sợ, giọng nói không hề che giấu sự lạnh lẽo không mang theo thiện ý, "Chỉ muốn giết bọn mày thôi."
Không đợi một ai phản ứng, cậu đứng lên ghế lấy đà vượt qua bàn ăn đá thẳng vào mặt một tên. Hành động của cậu làm mọi người nín thở quan sát, trái tim đập nhanh vô cùng. Trần Hạo Thiên tối sầm mặt, tay ở dưới gầm bàn nắm thật chặt lên cả gân xanh. Hoàng Tuấn Khải đã ra hiệu cho anh, cậu tự lo được.
Tên đó ngã gục xuống đất, trên mặt đầy vết máu loang lổ từ đế giày, nhìn vô cùng khủng khiếp. Ngay lập tức, tay cậu cầm con dao từ trong túi quần, đâm mạnh vào lồng ngực của gã đó. Máu tạo thành một vùng dưới mặt đất, đã chết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


