Hoàng Tuấn Khải bước về phòng của mình. Từng bước chân nặng nề khó khăn. Trong đầu không ngừng vang lên bài hát khi nãy, "Sau chiến tranh... tôi vẫn còn tất cả..."
Một cô gái lạc quan như thế, cớ sao... lại gặp phải chuyện đau đớn như thế này...
Ông trời thật quá ác độc! Ông vậy mà lại để một cô gái đáng thương như thế... ông vậy mà lại đày đoạ cô gái ấy đến như vậy!
Hoàng Tuấn Khải khoá cửa, mệt mỏi nằm lên giường, nhìn lên trần nhà, cậu cười khổ một tiếng, "Nếu... em cũng may mắn như cô ấy, thì anh cũng đâu khổ sở như bây giờ..."
Cậu từng có một tổ ấm. Không có ba mẹ cậu, mà chính là người chú tốt bụng của cậu \- Tuấn Kim Nhân, và một đứa em gái đáng yêu \- Tuấn Mỹ Nhi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)