Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Goá Phụ Đáng Thương Trong Mắt Những Kẻ Quyền Lực Chương 5 : Một Vòng Tay Khác Thay Mẹ

Cài Đặt

Chương 5 : Một Vòng Tay Khác Thay Mẹ

Gần 9 giờ tối, Tống Thừa Phong dẫn bé vào phòng ngủ nhỏ riêng của cậu.

Sau khi giúp bé thay đồ ngủ, hắn lấy một cuốn truyện cổ tích, ngồi bên mép giường.

“Chú kể truyện nhé? Hôm nay đến lượt chú rồi.”

Bé nhìn quanh, hơi chần chừ:

“Còn mẹ cháu ạ ?”

Hắn cúi người, kéo chăn lên đắp cho bé, giọng dịu hơn thường ngày:

“Mẹ đang ngủ. Mẹ mệt lắm… nhưng mẹ nhờ chú kể giúp. Con ngoan, mẹ sẽ vui.”

Bé gật đầu khẽ.

Hắn bắt đầu kể chuyện, bàn tay nhẹ nhàng xoa lưng đứa trẻ.

Trong ánh đèn ngủ vàng nhạt, người đàn ông ấy chẳng khác gì một người cha mẫu mực.

Nhưng ánh mắt hắn, khi nhìn bé nhắm mắt lại, không có tình thương… chỉ có sự tính toán lạnh lùng.

“Từng chút một… em sẽ không thể rời khỏi tôi. Không khi con trai em đã nằm trong tay tôi như thế này.” Ánh nắng đầu ngày len qua lớp rèm, rọi mỏng lên lớp chăn trắng.

Nhã Vân chậm rãi mở mắt. Cảm giác đầu tiên là đau nhức, sau đó là lạnh – lạnh từ trong xương sống khi nhận ra cánh tay mạnh mẽ đang siết lấy eo mình, và thân thể đàn ông phía sau vẫn áp sát.

Tống Thừa Phong vẫn còn ngủ, hơi thở đều đều phả nhẹ lên gáy cô.

Cô siết tay vào ga giường, lặng lẽ gỡ từng ngón tay hắn ra khỏi eo mình, như gỡ từng chiếc khóa đang khóa trái sinh mệnh.

Cô lặng lẽ bước xuống giường, lấy áo choàng choàng vội, định đi tìm con thì đụng ngay một người giúp việc trước cửa.

“Đây là lịch của cậu chủ. Tổng giám đốc sắp cho cậu chủ thưa phu nhân.”

Cô muốn hét lên. Nhưng vừa quay lại, đã thấy hắn đứng ngay cửa, áo sơ mi trắng, tóc vẫn còn hơi ướt sau khi tắm.

“Chúng ta có chuyện cần nói.”

“Tôi không có gì để nói với anh.”

Cô quay mặt đi, định bước sang phòng khách thì bị hắn kéo giật ngược lại.

“Đừng quay lưng với tôi, Vân.” giọng hắn lạnh như sắt, tay siết lấy cổ tay cô.

“Anh làm mọi thứ theo ý mình. Đưa con tôi đi, nhốt tôi ở đây, rồi chạm vào tôi như thể tôi là món đồ anh mua được!”

“Đúng. Em chính là của tôi. Tôi trả giá bằng tiền, quyền lực, và cả sự kiên nhẫn.”

“Anh không có quyền gì cả!”

Cô vùng ra, ánh mắt đầy căm hận. Nhưng hắn chỉ cười nhạt, rồi bước tới, ép cô lùi dần đến khi lưng cô đụng vào tường.

“Vậy để tôi nhắc lại em là ai.”

Hắn siết hai tay giữ lấy vai cô, cúi sát mặt:

“Là người phụ nữ tối qua rên dưới thân tôi. Là mẹ của đứa bé mà tôi đang cho ăn học từng bữa. Là người mà tôi có thể giữ cả đời… chỉ bằng tôi có quyền lực và tiền bạc để có thể làm những điều đó.”

Cô rùng mình, nước mắt ứa ra vì tức giận, nhưng vẫn ngẩng đầu:

“Anh có thể khóa thân tôi, nhưng anh sẽ không bao giờ có được trái tim tôi.”

Hắn khựng lại. Một giây im lặng.

Rồi hắn buông tay, ánh mắt tối sầm:

“Vậy thì em sẽ không cần dùng đến trái tim. Tôi chỉ giữ những thứ tôi cần.”

Cô đứng tựa vào tường, vẫn chưa bình tâm sau cuộc giằng co.

Tống Thừa Phong đưa tay xoa trán, bước lại gần, lần này giọng đã dịu đi:

“Em không ăn gì từ tối qua.”

“Tôi không đói, tôi không muốn ăn.” Cô đáp lại bằng giọng nói tức giận, ánh mắt lạnh.

Hắn không nói gì thêm, chỉ bước đến bế bổng cô lên bằng một tay, mặc cho cô giãy giụa:

“Thả tôi xuống!”

“Em muốn gây chuyện vào sáng sớm?” hắn nhìn thẳng vào mắt cô.

“Em có thể giận, có thể mắng, nhưng em không được bỏ bữa. Tôi không thích nhìn người phụ nữ của mình gầy gò và yếu đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc