Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Không cần cảm ơn tôi, là do cậu có đủ nỗ lực, nếu không phải cậu thi đỗ nhiều thứ lung tung như vậy, cho dù chuyển ngành cũng không làm được việc này.” Hiện tại muốn làm cảnh sát hình sự, đều phải tốt nghiệp trường cảnh sát, sau đó thông qua kỳ thi chuyên ngành và kỳ thi công chức mới có thể làm được. Nếu là người khác, cho dù chuyển ngành cũng không giữ được chén cơm sắt như vậy: “Đúng rồi, tôi cũng không có để cậu chuyển về quê quán, mà để cậu ở lại thành phố N, không sao chứ?”
“Đội trưởng, anh cũng biết, ba mẹ tôi đã sớm không còn nữa, về quê cũng không có ý nghĩa.” Tống Tu cười cười, nghĩ đến ba mẹ nuôi của mình, lại có chút phiền muộn.
Khi đó, sinh viên đi lính có rất nhiều ưu đãi, lúc sau, học phí học tập còn được miễn hoàn toàn. Hắn liền dứt khoát chọn vừa đi lính vừa học tập, lấy được bằng cấp, bằng cao đẳng không đáng là gì, nhưng ít nhất hắn cũng là sinh viên, có thể được đến càng nhiều cơ hội.
Hiện tại, sự thật đã chứng minh lựa chọn ban đầu của hắn không sai.
Mã Kiến Quân tìm hiểu tình hình sức khỏe của Tống Tu, lại nhận lấy số tiền điện thoại mà Tống Tu kiên quyết muốn đưa xong, lại ngồi xe trở về. Tống Tu vốn dĩ còn cảm thấy có chút hưng phấn vì mình có thể chuyển ngành thành cảnh sát hình sự, nhưng sau khi nhìn thấy bé gái lơ lửng trên đầu, sự hưng phấn đó lại tiêu tan không ít.
“Anh muốn đi làm cảnh sát sao?” Phương Xích nhìn ra được ý định của Tống Tu.
“Không tốt sao? Làm cảnh sát hình sự nói không chừng còn có thể tiếp xúc với nhiều vụ án hình sự. Kỳ thật, tôi còn phải cảm ơn anh, nếu không phải anh giúp cơ thể tôi hồi phục nhanh như vậy, tôi chắc chắn không có cơ hội làm cảnh sát hình sự.” Tống Tu nghịch điện thoại một lúc, rất nhanh liền tìm được chức năng ghi âm, đối với hành động tiếp theo của mình cũng càng thêm nắm chắn.
“Chờ sau khi cơ thể anh hoàn toàn hồi phục, tôi sẽ dạy anh tu luyện, anh không nên làm những chuyện khác để bị phân tâm, trên thực tế, anh cũng không cần làm những chuyện này.” Phương Xích khẽ nhíu mày, Tống Tu căn bản không cần tìm việc làm, cho dù anh ta có tìm việc làm, chỉ sợ cũng không làm được lâu.
“Tôi cũng không thể cứ miệng ăn núi lở đi?” Tống Tu không tiếp tục nói về chủ đề này nữa: “Phương Xích, hiện tại chúng ta cần phải nỗ lực, 8 ngày nữa tôi sẽ phải phẫu thuật cấy da.” Nếu đến lúc hắn làm phẫu thuật cấy da mà vẫn chưa tìm được chứng cứ phạm tội của bà lão kia, vậy sẽ phải chờ một thời gian nữa…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
