Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vòi rồng cao áp xịt nước qua cửa sổ tầng hai, nhưng trong lúc nhất thời hoàn toàn không có chút tác dụng nào, ngược lại còn tạo ra khói đen cuồn cuộn… Cho dù trên tay cầm đèn pin và trên mũ bảo hiểm cũng có một chiếc đèn, nhưng Tống Tu vẫn không thể nhìn rõ trong làn khói. May mắn là kết cấu của những tòa nhà thế này đều na ná nhau, một lối đi bộ sẽ dẫn thẳng lên tầng cao nhất, vì vậy chỉ cần chú ý tránh đi ngọn lửa và lan can cầu thang khi chạy lên trên là được. Trong đám cháy, lan can rất dễ bị lửa làm cho biến dạng, gây khó khăn cho việc cứu hộ.
Tầng hai đã không thể ở lại được nữa, nếu cửa chống trộm không phải làm bằng sắt có lẽ đã bị thiêu rụi từ lâu. Triển Siêu dẫn người dừng lại ở tầng ba, dùng chìa khóa của chủ nhà mở cửa rồi phá tường để thoát khói, còn Tống Tu thì không vào trong mà chạy thẳng lên tầng bốn.
Những người chạy thoát trước đó đã mở toang cánh cửa chống trộm kiên cố của tầng bốn, khói đặc đã sớm tràn vào các phòng của tầng bốn. Ngọn lửa từ tầng dưới thông qua cửa sổ tràn vào trong nhà còn bén vào cả rèm cửa và đồ đạc… Tống Tu vừa bước vào căn hộ được ngăn cách bằng mấy tấm ván gỗ để cho thuê liền biết tình hình sợ là không ổn.
Nhưng hiện tại cứu người mới là quan trọng nhất!
Tống Tu sau khi vào trong liền lập tức cầm búa chuẩn bị phá cửa cứu người, nhưng đúng lúc này mấy người lính cứu hỏa đi sau Tống Tu lại gặp chút rắc rối, những người này cũng không phải lính mới, bọn họ đã được huấn luyện bài bản và cũng từng tham gia nhiều vụ chữa cháy. Nhưng đây lại là lần đầu tiên hai trong số họ xông vào một tòa nhà đang cháy lớn như thế này để cứu người.
Hơn nữa, đây còn là một cuộc tập hợp khẩn cấp lúc nửa đêm!
Tống Tu luôn rất chú ý đến trang bị của mình nhưng người khác lại không nhất định. Vụ cháy gần nhất mà thành phố N điều động bọn họ là vụ cháy chuồng gà của một hộ nông dân gần đó cách đây hai tháng rưỡi. Mặc dù nó đã thiêu rụi tâm huyết mấy năm trời của hộ nông dân đó, nhưng khi bọn họ đến nơi thì ngọn lửa gần như đã tắt… Trong hoàn cảnh như vậy, ai có thể đảm bảo mình không có chút sơ suất nào?
Đèn pin của người lính cứu hỏa đi sau Tống Tu hết pin, cậu ta không nhìn rõ đường nên suýt chút nữa đã ngã xuống cầu thang, bởi vậy cũng không theo kịp Tống Tu. Mấy người còn lại đương nhiên cũng bị chậm lại.
Người phía sau biến mất, Tống Tu cũng không dám lãng phí thời gian, liền tìm kiếm khắp tầng bốn, rất nhanh liền tìm được một cánh cửa phòng đang đóng chặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






