Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Tu gật đầu.
Tôn Dung năm nay ba 32 tuổi, vốn làm thiết kế ở một công ty quảng cáo, thu nhập không tồi. Nhưng sau khi có đứa con thứ hai, cô lại xin nghỉ việc ở công ty quảng cáo, không vì gì khác, chỉ là để có nhiều tinh lực hơn để chăm sóc con gái mình.
Nỗi đau đớn và tuyệt vọng đó, cô không muốn phải trải qua lần thứ hai nữa. Con gái lớn của cô đã rời xa cô ba năm trước, hiện tại, cô sẽ yêu thương đứa con gái thứ hai của mình gấp bội.
Tôn Dung không phải là người tỉnh Z, cô sinh ra ở phương Bắc, đến tỉnh Z đi học, sau đó mới quen chồng là người bản địa tỉnh Z và kết hôn với chồng.
Tôn Dung và chồng tình cảm rất tốt, hai người bình thường ở trong thành phố, cuối tuần sẽ về nhà chồng ăn cơm, hai người chưa bao giờ cãi nhau, điều tiếc nuối duy nhất chính là cái chết của con gái lớn.
Đứa con gái vừa mới 3 tuổi, cô chỉ là bận rộn công việc một tuần không gặp, vậy mà đã mất… Vì chuyện này, Tôn Dung và ba mẹ chồng cũng có xích mích. Nhưng cho dù có xích mích, đó cũng là ba mẹ của chồng cô, hơn nữa, cô và chồng vẫn luôn ở trọ trong thành phố, có con cái dù sao cũng không tiện, vì vậy cô chỉ có thể ở nhà ba mẹ chồng.
Nhưng lần này Tôn Dung lại không dám giao con gái cho ba mẹ chồng nữa, vì vậy, cô đã quyết định xin nghỉ việc, thà rằng chất lượng cuộc sống giảm xuống, cũng phải tự mình chăm sóc con gái.
“Ai vậy! Xé giấy vứt lung tung! Không dọn dẹp thì đừng có bày bừa! Chỉ biết sinh thứ ăn hại!”
Tôn Dung đang cho con bú, liền nghe thấy tiếng chửi bới ở phòng bên cạnh. Tuy rằng mẹ chồng nói tiếng địa phương, nhưng cô đã ở đây hơn 10 năm, tuy rằng không nói được nhưng cũng nghe hiểu, liền không nhịn được nhíu mày.
Lần trước khi cô sinh con gái, mẹ chồng tuy rằng không vui nhưng cũng không thể hiện ra ngoài. Nhưng lần này, có lẽ là do không hài lòng với việc cô xin nghỉ việc, nên từ đầu đến cuối hoàn toàn không thèm che giấu.
“Mẹ có thể nói nhỏ tiếng một chút không? Niên Niên phải ngủ!” Tôn Dung tuy rằng không hài lòng, nhưng vẫn nhỏ giọng nói.
“Niên Niên, Niên Niên, gọi cái gì mà Niên Niên? Tên người chết đã dùng rồi lại dùng tiếp, cô không thấy xui xẻo à!” Mẹ chồng của Tôn Dung mắng chửi đi tới, trong tay còn cầm mấy tờ giấy.
Tôn Dung không muốn cãi nhau với mẹ chồng, nhưng mẹ chồng của cô lại nhắc đến đứa con gái lớn đã qua đời, cô liền tức giận: “Mẹ nói lung tung gì đó? Mẹ nhắc đến Niên Niên là có ý gì? Nếu không phải mẹ, Niên Niên…” Tôn Dung liếc nhìn đứa con gái thứ hai cũng được mình gọi là Niên Niên, nói không được nữa.
Mẹ chồng của Tôn Dung nhảy dựng lên: “Cô có ý gì? Cô chính là cho rằng Niên Niên là do tôi hại chết đúng không? Tôi khổ cực giúp cô trông con, cô còn vu oan cho tôi, cô…” Bà ta tức giận ném mấy tờ giấy trên tay về phía Tôn Dung.
Tôn Dung càng thêm tức giận, nhưng không ngờ lại nhìn thấy tờ giấy rơi xuống người đứa con đang nằm trong lòng mình: “Trên này có chữ? Bà nội đừng đâm con?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
