Quý Bắc Chu vốn chỉ bảo Lâm Sơ Thịnh đi với anh lên cất hành lý, sau đó anh sẽ đưa cô về kí túc xá.
Anh hiếm khi mới tới đây, đây cũng không phải yêu cầu quá đáng gì, Lâm Sơ Thịnh cũng muốn ở cạnh anh thêm một lúc.
Kết quả vừa đi vào phòng, không khác gì dê vào miệng hổ…
Không ra ngoài được nữa.
Vừa mới mở cửa đi vào, Quý Bắc Chu đã buông tay, để hành lý ở cửa, rồi bổ nhào đến.
Ban đầu chỉ trao nhau nụ hôn thôi, nhưng sau đó cả người hai người dính lấy nhau, lúc này Lâm Sơ Thịnh mới biết tình hình không bình thường, trên người cô đầy mồ hôi, cô mới đẩy anh ra bảo đi tắm trước, lúc này Quý Bắc Chu mới rảnh rỗi đi xuống để đăng ký bổ sung.
Một đêm này, Lâm Sơ Thịnh cũng coi như mới hiểu rõ.
Cái gì gọi là chút xa cách còn hơn tân hôn* , thiên lôi gặp địa hỏa.
Chút xa cách còn hơn tân hôn*: Vợ chồng, người yêu xa nhau một thời gian ngắn, sau này gặp lại sẽ cảm thấy rất hạnh phúc, cảm giác này có lẽ còn hạnh phúc và ngọt ngào hơn cả khi mới cưới, mới yêu nhau.
**
Sáng sớm hôm sau, Quý Bắc Chu phải đi dự họp từ sớm, Lâm Sơ Thịnh thì không có tiết học vào buổi sáng, cô tỉnh dậy rồi đi tắm rửa, nhìn qua gương thấy những dấu vết điên cuồng hộm qua anh để lại, cả mặt đỏ bừng quay lại ký túc xá để thay quần áo.
Cô còn có hai người bạn cùng phòng, nhưng họ không học cùng chuyên ngành với cô, gần đây họ vội vàng đi phỏng vấn tìm việc, cũng không ở ký túc, làm cô cũng thấy thoải mái tự do hơn.
Có vẻ như Ôn Bác nghe giáo sư Du kể lại, nên đã gọi điện thoại cho Lâm Sơ Thịnh, nói muốn mời họ ăn bữa cơm, gọi cả Hắc Tử và Vu Bôn theo nữa.
Diệp Lâm quan sát cô, cười trêu chọc, “Tối hôm qua em không về ký túc đúng không.
”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
