Giữa trưa, mây trắng che lấp ánh mặt trời, khiến hơi nóng bị nhốt giữa rừng mưa và trong tầng mây.
Chim thú ngủ đông, khiến nơi này giống như lồng hấp.
Trong phòng bệnh yên tĩnh không một tiếng động, Lâm Sơ Thịnh nằm lên người Quý Bắc Chu, nhớ tới những lời lúc nãy vừa nói với anh, cô vùi mặt vào trong gáy anh, cả khuôn mặt đỏ như thiêu cháy, ngay cả hơi thở cũng nóng rực.
Khuôn mặt cô như bốc cháy, lại khiến cho làn da ở gáy Quý Bắc Chu cũng nóng như bị bỏng.
“Anh để em đứng lên đi.
”
Giọng nói cô lí nhí, dán sát bên tai anh.
Dịu dàng, nóng bỏng.
“Ôm thêm một lát nữa.
Không ăn? Không phải phong cách của anh.
“Nhưng anh đang bị thương mà?”
Hai tay Lâm Sơ Thịnh chống tay ở trên ngực anh, giãy giụa muốn đứng dậy.
Quý Bắc Chu cũng không ôm cô nữa, ngón tay thả lỏng để cho cô đứng dậy, còn hai tay anh chống lên, dựa người vào đầu giường, “Anh bị thương? Ai…”
Ánh mắt bỗng nhiên lướt qua người đang đứng ở cửa, trên cửa phòng bệnh có một cửa sổ nhỏ bằng kính trong suốt.
Anh nhíu mày gọi: “Hắc Tử? Đi vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
