Xe đi vào sâu trong rừng mưa rậm rạp, gió thổi từng đợt hơi nóng, thỉnh thoảng còn thấy khỉ Macaca trèo trên đầu cành cây, cũng có khi sẽ thấy những con hươu chạy hấp tấp qua trước xe.
Lâm Sơ Thịnh nhìn lên bầu trời, rừng mưa tựa như tiếp giáp với chân trời, bọn họ ngồi lên xe lúc mặt trời lặn, những rải màu đầy trời, ánh dương xuyên qua rừng rậm, hâm nóng một tầng lá mỏng, tuy rằng ánh sáng vừa đủ, nhưng cũng không nhìn rõ những điều nguy hiểm và thần bí tiềm ẩn chỗ sâu trong rừng mưa.
“Bố ơi, đó là con khỉ đột phải không ạ?” Từ sau khi lên xe, cái miệng nhỏ của Ôn Văn chưa từng ngừng nói, cô bé cực kỳ hăng hái.
“Con kia hả…” Ôn Bác đâu biết rõ đó là loài nào, chỉ ậm ờ cho qua.
“Đó là vượn mực , là một trong những loài vượn tay dài có kích thước lớn nhất.
” Nữ nhân viên kia giải thích cho mọi người.
“Cảm ơn cô.
” Ôn Bác cười nói.
“Không có gì.
”
“Tuổi cô cũng không lớn nhỉ, cô tới nơi này làm việc được bao lâu rồi?” Diệp Lâm mở lời hỏi.
“Chưa đến một năm.
”
…
Bên này mọi người trò chuyện câu được câu không.
—
Còn ở bên kia
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
