Gió bắc thổi mờ mịt, bóng cây lung lay.
Lâm Sơ Thịnh đứng tại chỗ, đối diện với ánh mắt của Quý Bắc Chu, đầu óc như bị vật nặng đập vào nổ tung vang lên một tiếng “ầm”.
”
Lúc này Lâm Sơ Thịnh chỉ thấy hối hận, lúc ấy nói dối sao lại không chọn lý do khác, mà lại buột miệng thốt ra câu người đã cứu cô, ý tứ ám chỉ quá rõ, đúng là điên rồi mà.
Lúc này dù gì cũng chết chi bằng liều mạng luôn, cô liền chủ động đi đến bên cạnh anh.
Ở khoảng cách gần kề, cả người anh dựa vào cửa sổ khuất bóng, ánh trăng chiếu vào sau lưng anh, bóng cây lay động, nửa người anh bị bóng cây bao phủ, càng mang vẻ nguy hiểm.
Góc Lâm Sơ Thịnh đang đứng lại đón ánh sáng, mỗi một biểu cảm trên mặt cô đều bị anh nhìn thấy hết.
Ở phía xa còn nghe được tiếng mọi người ăn uống trò chuyện, xung quanh còn là tiếng gió vù vù, nhưng dường như cô chỉ nghe được tiếng thở nhẹ của hai người thôi.
Hơi nóng bốc lên bốn phía.
Quý Bắc Chu đang đứng ở khu vực hút thuốc, anh giơ tay phủi khói bụi trên người, rồi đứng dậy dựa sát đến chỗ cô.
Hơi thở tiến lại gần, trên mặt cô lại nóng lên.
“Cậu ta lại đến tìm em à?”
Lâm Sơ Thịnh cắn răng, cái gì đến rồi cũng phải đến, cô gật đầu đáp lời.
“Tỏ tình với em?”
“Cũng không được xem là vậy.
”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
