Khi Quý Bắc Chu ngồi vào ghế bên cạnh Lâm Sơ Thịnh, tất cả mọi người đều ngớ người ra.
Cũng dập tắt đi sự chuẩn bị tinh thần của anh chàng mới vừa rồi còn nhìn chằm chằm vào Lâm Sơ Thịnh, anh ta không dám sáp lại gần cô nữa, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn lên ván bài.
Lâm Sơ Thịnh cũng không hay chơi bài, hơn nữa người ngồi cạnh cô lại là Quý Bắc Chu.
Đáy lòng cô luôn căng thẳng, liên tiếp đi sai, thua liền 3 ván.
“Em chơi đi, tôi giúp em.
”
“Anh Bắc, anh giúp cô ấy? Đây còn không phải là hùa vào bắt nạt người khác à!” Mọi người cười lên.
Quý Bắc Chu lại cau mày, “Chỉ mình các cậu được bắt nạt cô ấy? Còn tôi không được giúp cô ấy à?”
“Nhìn dáng vẻ anh Bắc hôm nay có vẻ như đang muốn “thương hoa tiếc ngọc” rồi, như vậy nhé, đêm nay ai thua nhiều nhất người đó phải mời mọi người một bữa, nếu như hai người thua, thì hai người cùng mời cơm, như vậy không tính là bắt nạt em gái Lâm đúng không.
”
Đánh bài còn có người bao cơm, mọi người càng chơi hăng hái hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
