Ứng Chức tuyệt vọng cả một ngày trời.
Thân Nghênh Hạ và Du Lạc lần lượt rủ cô đi ăn tối nhưng cô đều từ chối, ủ rũ gục trên bàn, vẻ mặt như một cái bánh tráng thiếu sức sống.
Thân Nghênh Hạ lắc đầu: "Thảm quá, Chức Chức của chúng ta thảm quá, Phí Y đúng là đánh trúng điểm yếu mà."
Bạn học bàn trên, Kha Tử Thu an ủi cô: "Không sao đâu Chức Chức, có phải cậu chép bài đâu mà lo, cậu cùng lắm là nhiệt tình giúp đỡ thôi. Nếu tớ là anh cậu, không những không giận mà còn khen cậu nữa ấy chứ."
"Cậu cái đồ đầu gỗ này thì đừng có lên tiếng," Thân Nghênh Hạ xua tay tỏ vẻ chê bai: "Cậu không hiểu tâm tư của Chức Chức đâu? Trong lòng anh trai của Chức Chức, cậu ấy là nàng tiên hoàn hảo,, tuyệt đối không dính dáng đến những chuyện tầm thường như thế này!"
Cho nên mới nói cái tật của mấy thằng đầu gỗ là ở chỗ ‘chẳng biết dỗ con gái.’
Thân Nghênh Hạ lại lườm cậu ta một cái: "Cậu có biết Phí Y còn có một thân phận khác không?"
Kha Tử Thu ngơ ngác, cảm thấy mình giống như ở trong FBI, nếu không sao lại có cái thứ kỳ quái như ‘Thân phận khác’ chứ?
Thân Nghênh Hạ hít một hơi, tầng số âm thanh phát ra nhỏ nhất: "Cô ta là chị họ của Chức Chức."
"..."
"Hơn nữa hồi hè vừa cô giáo Phí còn bị lừa tiền, Chức Chức lại đi chế nhạo cô Phí là đồ ngốc, hỏi xem sao uất ức, luôn sẵn sàng chuẩn bị báo mối thù này đấy, hơn nữa chị họ quan hệ gần đấy."
Kha Tử Thu nhìn Ứng Chức đang xấu hổ, lặng lẽ giơ ngón tay cái lên, trên mặt viết rõ bốn chữ ‘Không hổ là cậu, mỏ hỗn quá hỗn’.
Thôi xong, giờ thì đúng là đường cùng rồi.
Đang nói chuyện thì Du Lạc quen đường quen nẻo đi vào từ cửa sau lớp. Dừng lại bên cạnh Ứng Chức, đặt hộp sữa chua và chuối đang cầm trên tay xuống bàn cô: "Bà trẻ, ăn chút gì đi, đừng để bị đói thật đấy."
Ứng Chức ủ rũ liếc cậu ấy.
Du Lạc sớm đã quen rồi, tự mình đề cập đến một chủ đề khác: "Ờ phải rồi, cậu thật sự không định cho wechat của cậu cho bạn học của tớ hả? Tớ nói cho cậu biết, bạn học của tớ đẹp trai lắm đó, hồi cấp hai cậu ấy lớp trưởng lớp tớ còn theo đuổi..."
Còn chưa nói hết câu, Ứng Chức đã liếc xéo cậu ấy, Du Lạc lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng im thin thít.
Ngoài học tập, chủ đề hẹn hò ở trường cấp ba luôn được rất nhiều bạn học quan tâm, Thân Nghênh Hạ không nhịn được mà buôn dưa: "Chức Chức, bao nhiêu bạn nam theo đuổi cậu mà cậu chẳng thèm để ý, rốt cuộc cậu thích mẫn bạn trai nào?"
Câu hỏi này hay đấy, Ứng Chức trước giờ chưa từng nghĩ đến.
Thấy Du Lạc và Kha Tử Thu cũng tò mò muốn chết, Ứng Chức ngồi thẳng dậy, hiếm khi nghiêm túc suy nghĩ một hồi.
Trong ánh mắt mong chờ của mấy người, Ứng Chức bẻ ngón tay, chậm rãi mở miệng: "Yêu cầu của tớ không có cao, chỉ có bốn gạch đầu dòng thôi ‘Đẹp trai hơn anh tớ, cao hơn anh tớ, giàu hơn anh tớ, học giỏi hơn anh tớ’ hết rồi.”
Du Lạc: "..."
Thân Nghênh Hạ: "..."
Kha Tử Thu: "..."
Du Lạc từ từ nhấc hộp sữa chua và trái cây vừa đặt lên bàn Ứng Chức lên, vẻ mặt rất nghiêm túc: "Mẹ tớ nói, không thể lãng phí đồ ăn lên người chỉ biết mơ mộng hão huyền."
Ai ngờ bụng Ứng Chức kêu ùng ục, Du Lạc nghe thấy thì không nở, thở hơi dài thườn thượt rồi lại đặt xuống.
Ứng Chức nghĩ thầm: Cậu bạn nối khố này của cô đúng là người đầu tiên khiến trời đất cảm động mà.
Thân Nghênh Hạ đảo mắt, thừa lúc Ứng Chức đang chuyên tâm ăn uống, kéo Kha Tử Thu nói chuyện riêng: "Nói đi nói lại, tớ thật sự đã từng gặp người đáp ứng được yêu cầu đó đấy."
Kha Tử Thu ngẩn người, bỗng nhiên phản ứng lại, vỗ tay một cái: "Hứa..."
Thân Nghênh Hạ vội vàng "Suỵt" một tiếng.
Kha Tử Thu gật đầu như gà mổ thóc, ý nói mình đã hiểu.
Đáng tiếc, người duy nhất đáp ứng được yêu cầu đó, Ứng Chức lại không biết trân trọng.
Cứ như vậy, cô còn yêu đương được chắc?
Kha Tử Thu liếc nhìn cô gái đang chuyên tâm ăn chuối, vẻ mặt thành khẩn:
"Tớ thấy Du Lạc nói đúng đấy, Chức Chức, cậu không xứng lãng phí đồ ăn."
Ứng Chức: O,O cậu bị hâm à?
...
Ứng Chức cảm thấy, ưu điểm lớn nhất của mình là nghênh đón khó khăn, không khuất phục.
Cho nên trước ngày sinh nhật, Ứng Chức đã thử rất nhiều lần, muốn thoát khỏi số phận thứ Bảy đến đại Học Cảnh thành chịu sự xét xử trước mặt Ứng Tinh Từ.
Và đều kết thúc bằng thất bại.
Phong Tịnh đầu lẩm bẩm: "Có phải con với anh trai cãi nhau không?"
Ứng Chức liên tục lắc đầu.
"Không được, mẹ vẫn thấy hai con có gì đó không đúng. Nếu con không nói thì để mẹ gọi điện hỏi anh trai con nhé?"
"..."
Ứng Chức lần đầu tiên trong đời hiểu được hương vị tuyệt vời của việc gượng cười.
Dù không muốn phá hỏng hình tượng tiên nữ trong lòng Ứng Tinh Từ đến đâu, thì thứ Bảy vẫn đến như dự kiến.
Ban đầu tính là Ứng Minh Chí đưa cô đi, nhưng trước khi xuất phát công ty lại việc gấp, Ứng Minh Chí suy nghĩ rồi dặn dò chú Vương đưa Ứng Chức đến Đại Học Cảnh thành.
Ứng Chức sờ sờ tờ kiểm điểm trong túi nhỏ, bất an cười với chú Vương: "Anh con bảo anh ấy đang đánh bóng rổ ở nhà thi đấu, chú Vương đưa con đến cổng nhà thi đấu là được, con vào tìm anh con."
Nhà họ Ứng cách Đại Học Cảnh thành chưa đến nửa tiếng đi xe, cho nên lúc Ứng Chức đứng ở cổng sân bóng rổ nhà thi đấu của Đại Học Cảnh thành, thì xuống xe, vẫy tay tạm biệt chú Vương, cô vẫn chưa nghĩ ra câu thoại đầu tiên phải nói với Ứng Tinh Từ là gì.
Ứng Chức nhăn mày, vừa cúi đầu ủ rũ sửa sang lại mái tóc mái vừa đi vào nhà thi đấu.
Trong nhà thi đấu rất náo nhiệt, đông nghìn nghịt người.
Ứng Chức nhảy lên nhìn xung quanh, không thấy anh trai mình đâu, ngược lại lại bất ngờ chạm mắt với một cô gái.
Cô gái kia mặc áo hoodie in logo trường Đại Học Cảnh thành, trên cổ còn đeo thẻ nhân viên, dáng người khá cao, mặt mũi xinh xắn, cũng đang nhìn xung quanh như Ứng Chức, dường như đang tìm người.
Đột nhiên nhìn thấy Ứng Chức, cô gái khựng lại, đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt rồi sải bước đi đến trước mặt Ứng Chức.
Ứng Chức ngây ngô không hiểu gì, nhưng vẫn mở miệng nhờ giúp đỡ: "Dạ, em đến tìm anh trai em, anh ấy tên là..."
Còn chưa nói hết câu, cô gái đã thở phào nhẹ nhõm, cắt ngang lời cô, nắm lấy cánh tay Ứng Chức kéo đi vào bên trong nhà thi đấu: "Đến rồi à, đi đi đi, nhanh lên sắp không kịp rồi!"
Ứng Chức đầu tiên là ngẩn người, sau đó tự mình suy diễn, cảm động đến mức sắp khóc, vì cô cho rằng: Anh trai cô tốt với cô thật đấy, đang đánh bóng rổ mà vẫn không quên sắp xếp người đến đón cô.
Còn cô, lát nữa lại phải đưa cho anh ấy một tờ kiểm điểm rồi.
Đàn chị Đại Học Cảnh thành này vừa kéo Ứng Chức đi vừa nói: "Chị tên là Triệu Doanh, em chắc biết chị nhỉ? May mà em đến kịp đấy, lát nữa em vào sẽ có người đưa cho em váy áo, còn trang điểm nhẹ cho em nữa..."
Ứng Chức có chút ngơ ngác: "Trang điểm?"
Triệu Doanh cảm thấy bộ dạng này cô rất buồn cười, nhìn nhìn cô rồi, nói: "Đàn em, em đúng là rất xinh, da dẻ lại trắng trẻo mịn màng nữa, có điều trang điểm nhẹ là phép lịch sự, hiểu không?"
Cô ta lại tự mình nói tiếp: "Quy trình cũng đơn giản thôi, người dẫn chương trình sau khi khuấy động không khi, sẽ tới phần trao giải, đến lúc đó sẽ mời cô gái cầm giải thưởng lên, em cầm giấy chứng nhận và cúp lên sân khấu trao giải là được, em trao cho anh trai em đấy, dễ thôi mà đúng không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


