Du Lạc đứng hình mất vài giây trước sự tự tin thái quá của cô bạn. Cậu hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh: "Cậu bớt tự luyến hộ tớ cái. Người bạn cũ kia của tớ nói thế này, lúc mấy đứa mình chơi game, bọn tớ thỉnh thoảng có chửi thề khi gặp đồng đội kém, nhưng riêng cậu thì ngồi rất yên tĩnh, không nói một lời nào. Vì thế, cậu ta cho rằng cậu là một cô gái vô cùng dịu dàng, nết na."
Nói đến đây, Du Lạc không nhịn được nữa mà bật cười sằng sặc: "Tớ đã bảo với cậu ta rằng, sở dĩ cậu không nói gì là vì người bị bọn tớ chửi chính là cái con nhóc gà mờ nhà cậu đó!"
Gương mặt Ứng Chức lập tức chuyển từ hồng sang tái. Cô không nói không rằng, tung một cú đá về phía ống chân của Du Lạc. Cậu chàng không né, ăn trọn một cú nhưng chỉ nhe răng cười, phủi phủi bụi trên quần rồi chuẩn bị chuồn lẹ.
"Rầm!" Ứng Chức thẳng tay đóng sầm cánh cửa lớp lại, chặn đứng giọng cười đáng ghét của Du Lạc ở bên ngoài.
Thân Nghênh Hạ lúc này vẫn đang múa bút điên cuồng trên tập vở, nhưng tai vẫn không quên hóng chuyện. Cô không ngẩng đầu lên, hỏi vọng lại: "Bảo bối Chức Chức, cậu mà cũng có lúc chịu nhịn không cãi lại người khác sao? Chuyện lạ năm nay đây rồi."
Ai mà chẳng biết danh tiếng của Ứng Chức ở lớp 11(3) này. Cô không chỉ xinh đẹp, học giỏi mà còn có tài ăn nói cực kỳ sắc bén. Trong các cuộc tranh luận, hiếm ai có thể chiếm được thế thượng phong trước cô. Chẳng qua là cô có muốn cãi hay không mà thôi.
Ứng Chức buồn bực nhét chiếc cặp rỗng vào hộc bàn, cả người đổ ập xuống lưng ghế, thở dài thườn thượt: "Chức Chức lép vế, không thể không cúi đầu..."
"Gì cơ? Ai làm gì được cậu?" Thân Nghênh Hạ tò mò.
"...Bọn họ bảo nếu tớ giữ im lặng để họ gánh, họ sẽ dẫn tớ lên hạng Kim Cương, nên tớ..."
Thân Nghênh Hạ lập tức hiểu ra vấn đề. Cô bật cười cảm thông. Đúng là Ứng Chức rất thông minh, thành tích luôn đứng đầu khối, nhưng ông trời vốn công bằng, Ngài ban cho cô bộ não thiên tài thì lại lấy đi của cô khả năng chơi game. Cô chơi dở đến mức người ta hay gọi là "hố đen vũ trụ".
"Nhưng tớ nhớ cậu đâu có mặn mà gì với mấy trò game online này đâu? Sao tự nhiên lại chấp nhất với cái hạng Kim Cương thế?" Kha Tử Thu vừa chép xong tờ đề Toán cũng quay lại tham gia câu chuyện.
Nhắc đến đây, Ứng Chức như được hồi máu, đôi mắt lại sáng rực rỡ: "Anh trai tớ dạo này đang chuyển sang chơi PUBG, anh ấy bảo nếu tớ lên được Kim Cương ở Liên Quân để chứng minh kỹ năng cơ bản, anh ấy mới chịu dẫn tớ chơi PUBG cùng!"
Thân Nghênh Hạ và Kha Tử Thu nhìn nhau, đồng thanh thở dài: "Móa nó, đúng là đồ cuồng anh trai!"
Nghênh Hạ tặc lưỡi ghen tị: "Sao em trai tớ không học theo cậu một phần thôi nhỉ? Nó mà bằng một góc của cậu thì nhà tớ đã không thành bãi chiến trường mỗi ngày."
Kha Tử Thu sực nhớ ra điều gì đó, vừa đổi vở với Nghênh Hạ vừa thì thầm: "Mà nghe nói học kỳ này chúng ta đổi giáo viên Toán mới đấy. Hình như đổi cùng lúc với cả bên lớp 11(5) luôn. Không biết là người thế nào, mong là đừng quá hắc ám."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)