Người đàn ông đi xuống xe, tay nhét trong túi, đứng cao sừng sững nhìn tôi.
"Lý do?" Anh đang hỏi tôi lý do tại sao lừa gạt anh.
Ánh đèn sáng loáng rọi tới khiến tôi không thể nhìn rõ sắc mặt anh. Tôi ngẩng đầu, híp mắt nhìn anh cuối cùng quyết định xé bỏ hết thể diện của bản thân.
"Có thể cho em mượn 200.000 không, Lương Hạc Nghiệp?" (200.000 CNY ~ 660.000.000 VND nha)
Anh vẫn cúi đầu nhìn tôi, giọng nói trong trẻo, lạnh lùng là điềm báo của sự tức giận: "Em nhất định phải nói như thế với anh vào lúc này sao?"
Tôi nghiêng đầu sang bên không nói gì.
…
Hồi lâu, tôi nghe thấy tiếng ma sát của vải vóc, anh ngồi xổm trước mặt tôi, giơ tay nhéo cằm ép tôi nhìn anh nhưng tôi lại không dám nhìn vào ánh mắt anh. Đôi mắt đó khiến tôi cực kỳ cảm thấy hoảng hốt.
"Em muốn chia tay sao?" Anh bình tĩnh hỏi từng câu từng chữ một.
Tôi kinh ngạc nhìn anh. Mặc dù trong đầu đã có suy nghĩ này hơn mười ngàn lần nhưng khi thật sự định mở miệng thì mới hiểu rằng hóa ra lại khó khăn như thế.
"Chia…"
Vất vả lắm mới nói được chữ đầu tiên đã nghe thấy tiếng "Hừm" nặng nề của anh rồi sau đó miệng bị người nào đó chặn lại.
Anh thuần thục giữ gáy tôi, đầu ngón tay siết chặt, chiếm lấy khoang miệng tôi.
"Cho em cơ hội để nói thật, có phải em bị ngốc không hả?" Người đàn ông đối diện híp mắt, lông mày cau chặt. Anh nhẹ nhàng niết gò má tôi: "Nếu như em thật sự muốn chia tay với anh! Anh sẽ nhốt em trong máy chụp X-Quang cỡ đại, cho đến khi em không nói được lời nào mới thả ra, biết không hả?"
"Lương Hạc Nghiệp!"
"Hử?"
"Em không học đại học là sự thật!"
"…"
Anh cúi đầu nhìn tôi một lúc, sau đó dắt tay tôi kéo tôi ngồi lên xe.
"Chứng khó đọc?" Máy sưởi nhanh chóng thổi đi giá lạnh trên người, tôi hơi co người lại, nghe thấy anh bình tĩnh hỏi tôi.
Tôi gật đầu một cái.
"Không biết đọc hay không học đại học cũng không quan trọng như vậy!"
Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy anh nhẹ nhàng nói những lời này.
…
"Nhưng mà, Lương Hạc Nghiệp! Lần trước, lúc em đến phòng làm việc tìm anh ấy. Em nghe thấy anh mắng cậu sinh viên đã có hơn chục bài báo trên SCI. Anh nói cậu ấy ít đọc sách, không có kiến thức!"
"Không giống chỗ nào chứ?" Tôi nghiêng đầu hỏi anh.
Một lúc lâu sau, tôi mưới nghe thấy giọng điệu thản nhiên của anh vang lên: "Không lên giường với anh!"
"…"
Tôi vội vàng quay đầu đi. Sau đó, anh lạnh nhạt nói với tôi: "Một người mù chữ sẽ không đàm luận với anh về Socrates. Đối với anh, em có ảnh hưởng hơn bất cứ ai khác. Tiêu chuẩn chọn vợ của anh cũng không phải là sinh viên. Bà xã tiêu chuẩn của anh là em!"{Rắn mập giải thích: Socrates (470 – 399TCN) là một triết gia người Hy Lạp cổ đại (Người Athens), ông được coi là một trong những người đã sáng tạo ra nền triết học phương Tây, và là nhà triết gia đạo đức đầu tiên của nền tư tưởng đạo đức phương Tây}
Hai má tôi đỏ ửng, vội vàng chuyển đề tài: "Đợi một chút, Lương Hạc Nghiệp, đây hình như không phải đường về nhà em!"
Xe dừng ở ở trước ngã tư đèn xanh đèn đỏ, ngón tay anh gõ gõ lên vô lăng, cười trả lời tôi: "Ừ, là lối về nhà anh!"
.
12.
Dường như ở thành phố này, Lương Hạc Nghiệp có mấy căn hộ liền. Tôi biết rằng bố của Lương Hạc Nghiệp là một kỹ sư cầu đường cực kỳ nổi tiếng. Nhưng mà ông ấy đã qua đời cách đây vài năm do một tai nạn.
…
Tôi bị anh nắm tay kéo về nhà mình. Nhà của Lương Hạc Nghiệp vẫn luôn như vậy, cho dù trang trí theo phong cách nào cũng tinh tế như một căn hộ mẫu.
Lỗng lẫy và đẹp đẽ nhưng không hề có hơi ấm con người. Lần đầu tiên gặp Lương Hạc Nghiệp, ấn tượng của tôi về anh cũng như thế, không có tính người.
…
Nhưng mà lúc này, tên đàn ông ‘Không có nhân tính’ đang bình tĩnh cởi cà vạt của mình. Trên thế giới này chắc chắn chẳng có ai có thể kháng cự ma pháp của anh, giống như khi anh mỉm cười kêu tôi đưa tay ra.
Tôi nhìn anh quấn chiếc cà vạt đỏ vài vòng trói ở cổ tay mình: "Tiểu Bạch!" Tôi nghe anh mập mờ gọi tên mình.
Tôi khẽ lên tiếng, anh liền cười, dồn tôi vào góc tường. ‘Lạch cạch’ một tiếng, đèn đã tắt, bên trong tối om.
"Plato đã nói hành vi của con người đến từ ba nguồn chính: ham muốn, cảm xúc và kiến thức."
Nụ hôn của anh chạm xuống cần cổ tôi, khiến cả người tôi như bị thiêu đốt.
"Anh có thể dễ dàng tìm thấy kiến thức ở vũ trụ mênh mông hay đại dương bao la kia!" Ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo xương quai xanh của tôi, khẽ thở dài: "Nhưng anh chỉ có thể tìm được tình cảm và dục vọng trên người em!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)