Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Hàng Hoàng Tuyền: Ting! Shipper Của Bạn Đã Nhận Đơn Chương 14: Lại Có Đơn Hàng Mới

Cài Đặt

Chương 14: Lại Có Đơn Hàng Mới

Từ khu Tử Hoa đi ra, Dung Lạc Anh đi đến quán cơm nhỏ quanh đó mua bữa tối, nữ quỷ kia vẫn cứ bám theo cô.

“Cô là đại sư sao? Có thể giúp tôi không, tôi bị gã đàn ông kia hại chết, tôi không phải tự sát…”

“Ông chủ, cho tôi một phần canh bồ câu, một phần cháo thịt nạc, một phần cơm đậu cô ve.”

“Có ngay.”

Lúc này vẫn chưa đến giờ cơm, trong quán chỉ có một hai người khách đang ăn, Dung Lạc Anh đợi một lát là đã nhận được cơm nước mình gọi.

“Cô có nghe thấy tôi nói gì không? Gã đàn ông đó là kẻ giết người, cô chuyển vào căn nhà đó cũng sẽ bị gã giết chết đấy!”

Thấy Dung Lạc Anh mãi không thèm để ý đến mình, nữ quỷ vừa tức giận lại vừa tuyệt vọng, cô là người duy nhất có thể nhìn thấy ả ta, là người duy nhất có thể giúp ả ta tra ra chân tướng cái chết.

“Tôi cầu xin cô giúp tôi được không?”

Dung Lạc Anh đi một mạch đến con hẻm không người thì đột nhiên dừng lại, nữ quỷ bám sát phía sau không kịp phanh lại, đâm sầm vào người cô, sau đó lại bị kim quang trên người cô đánh bật ra.

Ngã phịch xuống đất.

“…”

Ái chà, ngại quá, cô không cố ý.

Nữ quỷ nằm bò trên mặt đất, vẻ mặt đầy tủi thân: “Cô không muốn giúp thì thôi, tại sao lại làm tôi bị thương?!”

“Xin lỗi, tôi không cố ý…”

Nữ quỷ oán hận trừng mắt nhìn cô một cái, hoàn toàn không nghe cô giải thích, xoay người bỏ chạy, chỉ trong chớp mắt đã biến mất tăm.

Dung Lạc Anh đưa tay ra với theo: “Không phải… cô lải nhải cả buổi thì cũng phải nói rõ cô bị hại chết thế nào chứ, cô thế này làm tôi muốn báo cảnh sát cũng không biết phải nói sao với họ nữa.”

Con ma này, nói cả đoạn đường mà chẳng có chút thông tin hữu ích nào.

Cầm lá bùa kia, Liêu Giai Mộc bỗng chốc mở ra cánh cửa của thế giới mới, hóa ra trong bệnh viện lại có nhiều ma đến vậy.

Dọc đường đi nhìn thấy mấy con ma, ngoại hình mỗi con đều khác nhau, dù là người đã quen nhìn cảnh máu me như anh ta cũng có chút không chịu nổi.

Hơn nữa cái tên Trần Phong kia cứ đi theo sau lưng anh ta, nói liên mồm không ngừng.

“Bác sĩ Liêu, anh có thể cho vợ tôi đến gặp tôi không?”

“Bác sĩ Liêu, tôi nhớ vợ tôi rồi.”

“Bác sĩ Liêu, tôi đau quá, toàn thân đều đau, anh có thể giúp tôi chữa trị không…”

“…”

Không chịu nổi sự quấy rầy, Liêu Giai Mộc móc lá bùa trong túi ra bỏ vào ngăn kéo, giây tiếp theo, cả thế giới của anh ta đều trở nên yên tĩnh.

Trần Phong: ???

Phòng bệnh trên tầng, Quản Vân Thiến nhìn ông cụ đang yếu ớt nằm trên giường bệnh, muốn nói lại thôi.

“Bố, con biết bố thật sự rất muốn tìm dì Liên, nhưng bố cũng phải chú ý đến sức khỏe của mình chứ, bố cứ im hơi lặng tiếng đi cùng thằng nhóc Hạng Vũ không đáng tin cậy này, bố không biết anh cả và chị dâu đều rất lo lắng cho bố sao.”

Kẻ không đáng tin cậy Quản Hạng Vũ cúi đầu, xoắn xoắn ngón tay, trong lòng có chút không phục, anh ta cũng đâu đến mức không đáng tin cậy thế đâu.

Ông cụ Quản yếu ớt phản bác: “Bố đã gửi tin nhắn cho chúng nó rồi mà.”

Quản Vân Thiến cười lạnh một tiếng: “Hôm nay bố mới gửi.”

Ông cụ Quản: “… Thì cũng là gửi rồi.”

Quản Vân Thiến trợn trắng mắt, không muốn nói chuyện với ông cụ nữa.

Thấy chai truyền dịch đã hết, Quản Vân Thiến vốn từng làm y tá liền rút kim tiêm ra, mang dây truyền dịch và vỏ chai rỗng ra ngoài đưa cho y tá.

“Tiểu Vũ, đồ của ông nội đâu?” Ông cụ Quản hỏi Quản Hạng Vũ.

Quản Hạng Vũ phản ứng một giây, đứng dậy lục tìm trong túi xách của mình một chiếc túi giấy kraft đưa cho ông cụ Quản.

Ông cụ Quản bảo anh ta đặt cái túi đó xuống dưới gối đầu, ông cụ phải gối lên thứ đó ngủ mới thấy yên tâm.

Màn đêm đen đặc như mực, Quản Hạng Vũ và Quản Vân Thiến ở lại trông nom đều đã ngủ say, ông cụ Quản lại chẳng hề buồn ngủ chút nào, thuốc tê đã hết tác dụng, từng cơn đau đớn truyền đến từ đầu khiến ông cụ không thể chợp mắt.

Ông cụ Quản mò mẫm lấy chiếc túi giấy kraft dưới gối ra, mở ra, bên trong là một tấm ảnh và một bức thư.

Ánh đèn vàng ấm áp đầu giường chiếu lên tấm ảnh, người phụ nữ mặc áo đỏ, tết tóc đuôi sam trong ảnh càng thêm xinh đẹp động lòng người.

Bàn tay già nua nhẹ nhàng vuốt ve tấm ảnh, nỗi nhớ nhung như suối trào nhấn chìm ông cụ Quản, chuyện cũ như mới ngày hôm qua không ngừng hiện lên trước mắt, một dòng lệ nóng từ khóe mắt chầm chậm lăn dài.

Tiểu Liên… tôi nhớ em quá, rốt cuộc em đang ở đâu…

“Buzzz buzzz…” Điện thoại trên bàn bên cạnh liên tục truyền đến tiếng rung nhắc nhở.

Ông cụ Quản khó khăn vươn tay lấy điện thoại trên bàn qua, sau khi mở khóa màn hình thì truy cập vào một trang web xa lạ.

Trên trang web đó hiển thị một dòng chữ.

[Giao hàng Hoàng Tuyền: Ông Quản Tiến Kỳ có cần gửi bức thư tình đã muộn năm mươi năm đến tay bà Thẩm Hồng Liên thông qua Giao hàng Hoàng Tuyền không?

Nếu đồng ý, cần thanh toán phí giao hàng là năm mươi vạn tệ.]

Bên dưới có hai biểu tượng rất lớn, đồng ý và không đồng ý.

Quản Tiến Kỳ là tên của ông cụ Quản, nhìn thấy ba chữ Thẩm Hồng Liên, ông cụ không hề suy nghĩ mà nhấn vào đồng ý ngay.

[Đơn hàng giao nhận đã được tạo, đang chờ shipper tiếp nhận…]

Đoạn chữ hiện ra phía sau ông cụ Quản chưa nhìn rõ, đầu óc bỗng cảm thấy hơi choáng váng, điện thoại trượt xuống gối, ông cụ ngủ thiếp đi.

Cùng lúc đó, trong một phòng bệnh khác, Dung Lạc Anh đang ngủ say bị một hồi chuông thông báo đánh thức.

“Bạn có một đơn hàng giao nhận mới, vui lòng xử lý ngay.”

Dung Lạc Anh mơ màng mở mắt, ngoại trừ tiếng thông báo liên tục trong điện thoại và tiếng ngáy, cô còn nghe thấy một tiếng bước chân.

Tiếng bước chân đó rất nhẹ, nhẹ đến mức cô tưởng là ảo giác.

Dung Lạc Anh ngồi dậy nhìn quanh phòng bệnh một lượt, người trên hai giường bệnh đều đang ngủ, Triệu Dũng vẫn đang gõ máy tính.

Nghe thấy tiếng động cô ngồi dậy, gã ta ngẩng đầu nhìn cô, nói nhỏ: “Có phải tôi làm ồn đến cô không, xin lỗi nhé, tôi còn chút công việc chưa làm xong.”

Dường như không có gì bất thường.

Dung Lạc Anh: “Không có, tôi chỉ muốn đi vệ sinh thôi.”

Cô đứng dậy cầm điện thoại đi ra khỏi phòng bệnh, mở điện thoại lên, trên màn hình lập tức hiện ra thông báo.

Dung Lạc Anh không ngờ còn có đơn hàng giao nhận liên tỉnh, nhưng may là cũng không quá xa.

Liên tỉnh thì liên tỉnh vậy, cô còn nợ nhiều điểm công đức như thế, phải trả thôi.

Dung Lạc Anh im lặng một lát rồi nhấn chấp nhận, sau đó vào mục đơn hàng chờ hoàn thành xem thử, giới hạn thời gian là bốn mươi tám tiếng.

Đã bắt đầu đếm ngược.

Dung Lạc Anh: “…”

Bây giờ mới ba giờ sáng, biết thế nên đợi ăn sáng xong rồi hãy nhấn đồng ý.

Sơ suất rồi.

May mà từ Đông Ninh qua Đồng Châu đi tàu cao tốc chỉ mất chưa đến ba tiếng đồng hồ, thời gian vẫn kịp.

Dung Lạc Anh cất điện thoại đi về phía cuối hành lang để đi vệ sinh, nhà vệ sinh trong phòng đôi của bọn họ bị hỏng không dùng được, muốn đi vệ sinh chỉ có thể đến nhà vệ sinh công cộng.

Đêm khuya hành lang không một bóng người, ngoại trừ những con ma đang lang thang, bọn họ tò mò hoặc làm trò hề ghé sát vào trước mặt Dung Lạc Anh.

“Cô có thể nhìn thấy chúng tôi đúng không…”

“Tôi đau quá…”

“Cứu tôi với, tôi không muốn chết đâu…”

“…”

Một đám diễn sâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc