Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Mẹ, chính là chị đó.”
“Đại sư!”
Tiếng của hai cha con Hứa Tử Hàng và Hứa Vân Phi lần lượt vang lên. Dung Lạc Anh ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt nhìn bọn họ: “Sao mọi người lại tới đây?”
Chắc không phải đến bảo cô làm phép đấy chứ, kỹ năng này cô thật sự không biết đâu.
Trần Văn Thiến có chút kinh ngạc nhìn Dung Lạc Anh. Chị ta cứ tưởng đại sư phải là kiểu ông già râu tóc bạc phơ, tiên phong đạo cốt, không ngờ lại là một cô gái trông như vẫn còn đang đi học.
Nếu không phải chị ta đã cầm bùa chú và nhìn thấy con, chắc chắn chị ta sẽ cho rằng cô là kẻ lừa đảo.
Hứa Vân Phi rảo bước đi vào: “Đại sư, tôi còn muốn mua thêm vài lá bùa nữa, lấy mười một lá!”
Hai bên ông bà cộng thêm hai vợ chồng họ là sáu người, mỗi người hai lá là mười hai lá, trước đó đã mua một lá nên giờ mua thêm mười một lá.
Mười hai lá chỉ có thể nhìn thấy con trong hai ngày, sau đó vẫn phải đến mua tiếp.
Mười một lá là ba mươi ba vạn đấy! Đơn lớn nha! Mắt Dung Lạc Anh sáng rực lên.
“Đi, ra ngoài nói chuyện, ông nội tôi ngủ rồi.” Cô vẫn chưa nghĩ ra nên nói với ông nội chuyện này thế nào.
“Được.”
Ba người vừa đi ra cửa thì gặp Liêu Giai Mộc vào kiểm tra phòng. Dung Lạc Anh bảo hai người họ đợi một chút, sau đó cùng Liêu Giai Mộc vào xem tình hình ông nội.
Liêu Giai Mộc tiến lên kiểm tra thân thể, sau đó hỏi thăm Dung Lạc Anh về tình hình bệnh nhân. Hỏi xong, anh ta lại dặn dò một số lưu ý khi chăm sóc bệnh nhân, cô đều ghi nhớ hết.
Liêu Giai Mộc liếc nhìn Hứa Vân Phi và Trần Văn Thiến đang đợi ở cửa, thuận miệng hỏi một câu: “Họ cũng là người nhà bệnh nhân sao?”
“Không phải…” Dung Lạc Anh ngẫm nghĩ: “Họ là khách hàng của tôi.”
Người tìm cô mua bùa chú, coi như là khách hàng, không sai chút nào.
Khách hàng? Trong mắt Liêu Giai Mộc thoáng qua vẻ ngạc nhiên, anh ta không ngờ lại nhận được câu trả lời này.
Nhưng anh ta nhanh chóng nghĩ đến việc Dung Lạc Anh là sinh viên, trước đây có thể từng làm gia sư cho đứa bé đó, anh ta suy nghĩ một chút rồi nói: “Nén bi thương.”
“???”
Dung Lạc Anh: “Ông nội tôi sắp chết ư?!”
Dung Hồng Nghiệp mơ màng tỉnh lại nghe thấy câu này, mắt trừng lớn ngay tức khắc: “… Ông sắp chết hả?”
“…”
Liêu Giai Mộc giải thích hiểu lầm này bằng vài ba câu rồi xoa trán bỏ đi.
Dạo này đi làm mệt quá, ngày mai xin nghỉ một hôm vậy.
Dung Lạc Anh nói với ông nội một tiếng rồi đi ra ngoài, dẫn Hứa Vân Phi và Trần Văn Thiến đến góc cuối hành lang. Trên đường đi, cô đã đặt đơn mua bùa nhìn ma.
Chỉ đặt năm lá.
“Lá bùa này tính từ lúc bán ra là đã bắt đầu có hiệu lực rồi, mọi người cứ mua từng ngày một thôi, hơn nữa tôi cũng không có nhiều hàng tồn đến thế.”
Đây là điều được ghi trên quy tắc sử dụng bùa chú, tính từ lúc nhận hàng là đã bắt đầu có hiệu lực, mua nhiều về cũng chỉ lãng phí.
“Được, vậy cô đưa tôi năm lá, ngày mai tôi lại đến tìm cô mua tiếp.”
Hứa Vân Phi chuyển thẳng cho cô mười lăm vạn.
“Đại sư, cô cho tôi phương thức liên lạc đi, ngày mai lúc nào đến tôi sẽ gọi điện cho cô.”
“Được.”
Dung Lạc Anh nói số điện thoại cho anh ta: “Tôi tên là Dung Lạc Anh. Dung trong dung dị, Lạc trong an lạc, Anh trong anh hùng.”
“Đại sư, tên của cô hay thật đấy.” Hứa Vân Phi lập tức lưu số của cô, còn kết bạn WeChat.
“Ha ha, tôi cũng thấy thế.”
Mười lăm vạn đã vào tài khoản, Dung Lạc Anh đưa bốn lá bùa nhìn ma vừa đặt xong cho anh ta.
Hứa Vân Phi nhận lấy bùa chú, lập tức nhìn thấy đứa bé đang đứng bên cạnh, không kìm được mỉm cười.
Một lá ba vạn, năm lá là mười lăm vạn, trừ đi năm vạn tiền vốn, cô còn mười vạn.
Chưa đến mười phút đã kiếm được mười vạn, tâm trạng Dung Lạc Anh kích động khó kìm nén.
“Đại sư, tôi muốn hỏi một chút, chúng tôi có thể giữ Hàng Hàng ở lại bên cạnh mãi được không?” Trần Văn Thiến hỏi.
Dung Lạc Anh nhìn Hứa Tử Hàng với khuôn mặt non nớt, lại nhìn hai vợ chồng Hứa Vân Phi tiều tụy thấy rõ, nhìn sự mong đợi trên gương mặt họ.
Cô im lặng giây lát rồi lắc đầu: “Xin lỗi, tôi cũng không rõ.”
Cô thật sự không phải đại sư gì cả.
Sự mong đợi trên mặt hai người họ nhạt đi trông thấy.
Cậu bé an ủi: “Không sao đâu mẹ, chỉ cần chú áo đen kia không đến bắt con đi, con sẽ không rời xa bố mẹ đâu.”
Trần Văn Thiến: “Chú áo đen nào?”
Chú áo đen… Chắc không phải là Hắc Bạch Vô Thường đấy chứ, Dung Lạc Anh thầm nghĩ.
Cậu bé nói: “Là một chú mặc đồ đen rất đáng sợ, con thấy mấy chú khác đi theo chú ấy xong là không bao giờ nhìn thấy họ nữa.”
Trần Văn Thiến và Hứa Vân Phi cũng đoán được lờ mờ chú áo đen là ai, người chết rồi thì phải vào luân hồi chuyển kiếp.
Chú áo đen kia có lẽ là người đưa họ đi đầu thai.
Nhưng khó khăn lắm mới gặp lại con, họ không nỡ để con rời đi.
Hai người quyết định sẽ giấu kỹ con ở trong nhà, như vậy sẽ không bị chú áo đen bắt đi nữa.
Sau khi xác nhận lại với Dung Lạc Anh về việc ngày mai đến mua bùa, hai người vội vàng dẫn con rời đi.
Về đến nhà, hai người lập tức đưa bùa chú cho hai ông bà, ông bà cầm bùa xong liền nhìn thấy đứa cháu nội đã qua đời.
Hai ông bà kích động khóc lớn.
…
“Em gái nhỏ, thím có người bạn sở hữu một căn nhà một phòng ngủ một phòng khách ở khu Tử Hoa gần bệnh viện, cho thuê ít nhất một tháng, giá một nghìn tệ một tháng, cháu có muốn đi xem thử không?”
“Khu Tử Hoa, một phòng ngủ một phòng khách mà chỉ cho thuê một nghìn tệ một tháng á!”
Dung Lạc Anh ngạc nhiên vui mừng: “Thật không thím?”
“Thật chứ, để thím cho cháu xem ảnh.” Thím Ngô đưa điện thoại cho Dung Lạc Anh.
Gần bệnh viện, tiện nghi đầy đủ lại còn ở khu Tử Hoa, một khu chung cư mới, trên web thuê nhà ít nhất cũng phải có giá một nghìn tám trở lên.
Căn nhà này lại cho thuê với giá một nghìn tệ, chắc không phải có vấn đề gì chứ.
Dung Lạc Anh nhớ tới nữ quỷ ban nãy, cô liếc mắt nhìn về phía Triệu Dũng, nhưng chẳng thấy gì cả.
Nữ quỷ kia không có ở đây.
Khu Tử Hoa… phụ nữ trẻ tuổi, hình như cô từng nghe chuyện liên quan ở đâu đó rồi thì phải.
Thím Ngô: “Đây chẳng phải là thấy cháu là con gái một thân một mình đáng thương, ông nội lại gặp chuyện không xoay sở được nhiều tiền nên mới muốn làm việc tốt giảm giá cho cháu sao.”
“Nếu cháu thấy được thì ngày mai bạn thím sẽ qua đưa cháu đi xem nhà.”
“Không được thì thôi vậy, giờ tìm nhà cho thuê ngắn hạn mà rẻ cũng khó lắm.”
Dung Lạc Anh ngẫm nghĩ: “Vâng ạ, vậy phiền thím giúp cháu liên hệ, ngày mai cháu đi xem nhà.”
“Được, để thím nói với cô ấy.”
Thím Ngô và Triệu Dũng liếc nhìn nhau, xong rồi!
Dung Hồng Nghiệp cảm thấy có chút không đáng tin, nhân lúc hai mẹ con họ không có ở đó, ông nói với Dung Lạc Anh: “Lạc Anh, hay là cháu tìm chỗ khác xem sao, ông có tiền mà.”
Họ mới quen nhau hôm nay, tổng cộng nói chưa được mấy câu, thím này tốt bụng quá mức rồi.
Đôi khi tham rẻ lại dễ chịu thiệt thòi lớn.
Dung Lạc Anh an ủi: “Không sao đâu ông, cháu cứ đi xem thử trước đã.”
“Được, cháu cứ xem kỹ vào, tìm chỗ nào tốt và an toàn chút, ông có tiền.”
“Vâng, cháu biết rồi ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)