Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dung Lạc Anh quay về nhà họ Dung vào tháng Sáu. Trong khoảng thời gian ở đó, cô bị Dung Tư Nguyên bày đủ trò bắt nạt, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc bỏ thuốc xổ vào thức ăn, ném chuột chết, rắn độc vào phòng, hay lén lắp camera quay lén.
Dung Lạc Anh lớn lên ở nông thôn, mấy thứ dọa người như chuột chết hay rắn độc lại là những thứ cô không sợ nhất.
Còn về thuốc xổ, Dung Lạc Anh cảm thấy phải cảm ơn hắn ta mới đúng. Nhờ đó mà cô giải quyết được vấn đề táo bón tích tụ mấy ngày nay. Đêm đó, cô còn cố tình mở toang cửa phòng và cửa nhà vệ sinh khiến cả hành lang bốc mùi nồng nặc. Dung Tư Nguyên đi ngang qua cũng bị hôi đến mức nôn thốc nôn tháo.
Về chuyện camera quay lén, do thích đọc mấy bộ tiểu thuyết thiên kim thật giả nên trước khi dọn vào nhà họ Dung, cô đã chi một khoản tiền lớn mua máy dò camera. Không ngờ thứ đồ chơi này lại có lúc dùng được thật.
Cô gỡ camera xuống, đăng lên chợ đồ cũ bán lại, kiếm được một khoản kha khá.
Những trò vặt vãnh khác đều bị cô dùng vận may nghịch thiên né tránh được hết.
Dung Tư Nam là kẻ ngốc nghếch ngọt ngào duy nhất trong nhà, nên mấy tình tiết trong tiểu thuyết như bị sắp xếp ở phòng bảo mẫu, tranh giành quần áo, phòng ốc hay trang sức với em gái đều không xảy ra.
Chỉ có Trương Nghiên là thích diễn trò “bằng mặt không bằng lòng” để chỉnh cô, khiến Dung Minh Đạt nhìn cô ngứa mắt, động một chút là ra vẻ cha nghiêm khắc để mắng mỏ.
Tất cả đều bị cô coi như gió thoảng bên tai.
Để họ sớm phá án, Dung Lạc Anh kể lại cực kỳ chi tiết.
Lý Anh Triết và Đường Thừa Vận nghe xong vừa thấy cô đáng thương lại vừa muốn cười.
Đường Thừa Vận khẽ ho một tiếng: “Còn gì nữa không?”
Dung Lạc Anh ngẫm nghĩ một chút: “Phải rồi, hôm nay tôi còn về đó một chuyến, đánh nhau với họ một trận.”
Lý Anh Triết vô cùng hứng thú: “Mau kể nghe xem nào!”
Dung Lạc Anh kể lại chuyện xảy ra ban ngày ở nhà họ Dung, ngoại trừ việc nhìn thấy hồn ma của mẹ thì những chuyện khác đều nói hết, đặc biệt nhấn mạnh đoạn cô mắng người.
Coi như mắng lại mấy kẻ cặn bã đó thêm lần nữa, cô cảm thấy toàn thân sảng khoái.
Kể xong, cô còn tổng kết lại: “Tôi cảm thấy không phải do Trương Nghiên làm, vì phản ứng của bà ta có vẻ như thực sự không biết chuyện ông nội tôi bị tai nạn xe. Tôi đoán chắc là do Dung Tư Nguyên làm đấy.”
Lý Anh Triết nín cười, giơ ngón tay cái lên với cô, ý bảo: Em gái, em giỏi lắm!
Trên mặt Đường Thừa Vận cũng vương vài nét cười: “Cảm ơn sự hợp tác của cô, lần sau có tình huống gì chúng tôi sẽ liên lạc lại.”
Dung Lạc Anh đáp: “Vâng, cảm ơn các chú cảnh sát, các chú vất vả rồi.”
“Không vất vả, vì nhân dân phục vụ mà.”
Lý Anh Triết càng muốn cười hơn.
“Đúng rồi, các anh có thể cho tôi biết Bào Lão Tứ chết ở đâu không?” Dung Lạc Anh hỏi.
Đường Thừa Vận hỏi ngược lại: “Cô hỏi cái này để làm gì?”
Dung Lạc Anh thành thật trả lời: “Tôi có thể nhìn thấy ma. Tôi muốn đến chỗ hắn chết xem thử, biết đâu tìm được hồn ma của hắn để hỏi xem ai đã giết hắn, ai thuê hắn đến giết tôi.”
Hỏi hồn ma Bào Lão Tứ xong rồi đi hỏi hồn ma gã tài xế taxi kia, như vậy chẳng phải sẽ biết hung thủ thật sự sau màn là ai sao.
He he, mình đúng là một đại thông minh.
“…”
Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Ánh mắt Đường Thừa Vận và Lý Anh Triết nhìn Dung Lạc Anh thêm vài phần đồng cảm và thương xót. Đứa bé này e là đầu óc có vấn đề rồi.
Nhưng họ cũng có thể hiểu được, tuổi còn nhỏ mà đã chịu nhiều đau khổ như vậy thì rất dễ nảy sinh vấn đề tâm lý.
Đợi quay về, họ sẽ xem xét xem có thể xin hỗ trợ tâm lý cho cô bé này hay không.
Thấy phản ứng của họ, Dung Lạc Anh đoán được có lẽ họ coi cô là bệnh nhân tâm thần rồi.
Cô cũng không giải thích thêm, sợ họ tưởng cô bị bệnh thật rồi không giúp điều tra hung thủ sau màn nữa, nên cô quyết định tự mình đi tìm hồn ma tài xế taxi trước.
Dung Lạc Anh trở lại phòng bệnh. Trong phòng có thêm một người đàn ông trẻ tuổi, là con trai của thím Ngô.
Con trai thím Ngô tên là Triệu Dũng, mặc áo sơ mi ngắn tay màu xanh lam, tóc chải chuốt tỉ mỉ, đeo kính gọng đen. Thấy Dung Lạc Anh bước vào, anh ta nở nụ cười công nghiệp. Tướng mạo anh ta ở mức trung bình, trông có vẻ không có tính tấn công.
Dung Lạc Anh không kìm được mà nhìn về phía anh ta thêm hai lần. Không phải nhìn anh ta, mà là nhìn nữ quỷ bên cạnh anh ta.
Phải, bên cạnh anh ta có một nữ quỷ đi theo. Nữ quỷ đó trông khoảng hai mươi tuổi, sắc mặt trắng bệch đến mức ngả sang tím tái, cái lưỡi dài thòng lủng lẳng bên ngoài, cổ ngoẹo sang một bên, loáng thoáng có thể thấy vết bầm tím, trên người còn mặc một chiếc váy đỏ.
… Chị gái này chắc là treo cổ tự tử nhỉ?
Nữ quỷ này mang lại cho cô sự tác động thị giác mạnh hơn nhiều so với mấy con ma trong bệnh viện.
Đột nhiên nữ quỷ chạm mắt với cô, miệng mấp máy: “Cô có thể nhìn thấy tôi…”
Dung Lạc Anh giả vờ như không nghe thấy, dời tầm mắt đi chỗ khác.
“Cô bé, chuyện cháu nói tìm nhà ấy, giờ còn tìm không?”
Dung Lạc Anh gật đầu liên tục: “Tìm chứ ạ. Thím có căn nào cho thuê ngắn hạn mà giá rẻ không?”
“Thuê ngắn hạn à…” Sự nhiệt tình của thím Ngô lập tức giảm đi vài phần.
Dung Lạc Anh chẳng bất ngờ chút nào trước phản ứng của bà ấy. Rất nhiều chủ nhà không thích cho thuê ngắn hạn, nhưng cô vẫn thẳng thắn nói ra nhu cầu của mình.
“Vâng, thuê ngắn hạn giá rẻ, tốt nhất là gần bệnh viện một chút. Cháu chỉ ở một tháng thôi, khai giảng là về trường ở rồi.”
Thím Ngô lắc đầu: “Thím không có nhà cho thuê ngắn hạn.”
Nhà của bà ấy đều cho thuê hợp đồng từ một năm trở lên, không có kiểu ngắn hạn.
“Không sao ạ, để cháu tự tìm thêm xem sao.”
Dung Lạc Anh vừa nói vừa quay lại bên giường Dung Hồng Nghiệp, rót cho ông chút nước uống, sau đó ngồi xuống nghỉ ngơi.
“Cảnh sát tìm cháu nói chuyện gì thế?” Dung Hồng Nghiệp hỏi.
Dung Lạc Anh đáp: “Không có gì đâu ạ, chỉ là vài chuyện thủ tục sau đó thôi.”
Chỉ là chuyện thủ tục thì sao lại nói chuyện lâu thế được, đứa nhỏ này chắc chắn có chuyện giấu ông.
Trong phòng bệnh có người ngoài nên Dung Hồng Nghiệp không hỏi thêm, uống hai ngụm nước rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Dung Lạc Anh canh chừng bình truyền dịch, thấy sắp hết thì gọi y tá rút kim, sau đó ngồi bên cạnh lướt web tìm phòng trọ.
Triệu Dũng đẩy xe đưa thím Ngô đi làm kiểm tra. Sau khi ra khỏi phòng bệnh, anh ta nói: “Mẹ, con nhớ dì Chu có căn nhà một phòng ngủ một phòng khách gần bệnh viện vẫn chưa cho thuê được mà, dì ấy chấp nhận cho thuê ngắn hạn đấy.”
“Nhà của dì Chu con từng có người chết, sao mẹ dám giới thiệu cho người ta.”
“Trông họ có vẻ không có tiền, hơn nữa chúng ta không nói thì ai biết chứ. Căn của dì Chu có thể cho họ thuê giá rẻ, chỉ ở một tháng thì sợ gì.”
Mắt kính Triệu Dũng lóe lên ánh sáng trắng: “Mẹ còn có thể kiếm chút phí môi giới nữa.”
Căn nhà đó vì từng có người chết nên không may mắn nhưng được cái giá rẻ, nội thất lại đẹp.
Nếu không phải vì xảy ra chuyện đó thì sao nhà lại bỏ trống, sao lại phải cho thuê giá rẻ chứ.
Thím Ngô nghe vậy cũng thấy hơi động lòng: “Để mẹ hỏi xem nhà của dì Chu con còn đó không đã.”
“Mẹ hỏi đi, kiếm được chút phí môi giới cũng tốt mà.”
…
“Cô có thể nhìn thấy tôi, đúng không?” Nữ quỷ không đi theo hai mẹ con họ mà bay đến trước mặt Dung Lạc Anh, khuôn mặt đột ngột phóng đại trong tầm mắt cô.
Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chưa đến một ngón tay, cô có thể cảm nhận được từng đợt âm khí trên người đối phương.
Bất thình lình, trên người cô bừng lên một luồng kim quang. Nữ quỷ lập tức bị kim quang đánh bật ra xa: “Á!”
Cô gái này rốt cuộc là ai? Nữ quỷ kinh hãi nhìn Dung Lạc Anh một cái rồi xoay người biến mất.
Dung Lạc Anh ngẩng đầu nhìn ra cửa phòng trống không, thở phào nhẹ nhõm, tay trái nắm chặt lấy tay phải để kìm lại cơn run rẩy.
Từ ngày nhìn thấy ma, cô đã biết trên người mình dường như có một cơ chế bảo vệ nào đó, ma quỷ không thể làm hại cô.
Nhưng không chịu nổi việc mấy con ma đó dọa người a.
Mẹ kiếp… dọa chết mình rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










