Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Dịch Nguy Hiểm Chương 12: .

Cài Đặt

Chương 12: .

Cuối hành lang có một cây đàn dương cầm Steinway cao cấp màu đen tuyền đứng tao nhã bên cửa sổ, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Vì có niềm đam mê với âm nhạc, Khương Bảo Lê không nhịn được mà hỏi: “Tư Độ biết đàn dương cầm sao?”

Quản gia đáp: “Cậu chủ biết chơi rất nhiều loại nhạc cụ, nhưng hiếm khi biểu diễn, thỉnh thoảng sẽ sáng tác.”

Lúc này, quản gia đã âm thầm đánh giá Khương Bảo Lê 180 lần, trong đầu suy đoán mối quan hệ giữa cô và cậu chủ Tư Độ là như thế nào.

Đa số các cô gái có ý tiếp cận cậu chủ, ngay cả cổng lớn biệt thự còn chưa bước qua được đã bị mấy con chó dữ trong vườn hoa mê cung dọa cho chạy té khói.

Cho dù là bạn bè được mời vào, thì dù có tiệc tùng hay tiếp khách cũng chỉ được hoạt động giới hạn ở tầng một và tầng hai.

Tầng ba là nơi có phòng ngủ và phòng tắm, là không gian riêng tư tuyệt đối của cậu chủ, ngay cả người hầu cũng bị giới hạn thời gian lên đó.

Cho nên, đối với động cơ cậu chủ để cô ở lại qua đêm, quản gia cẩn thận cân nhắc, thầm đoán thánh ý.

Nguyên văn là “đưa cô ấy đi tắm”, chẳng phải chính là đưa cô lên tầng ba sao?

Vì chỉ có tầng ba mới có phòng tắm.

Anh ấy lén nhìn Khương Bảo Lê.

Tuy vóc dáng gầy yếu nhưng cô vẫn có một nét quyến rũ rất riêng, làn da trắng mịn như sứ, ngũ quan có nét kiêu sa sắc sảo.

Một mỹ nhân như thế.

Cuối cùng, quản gia đưa ra quyết định đầy táo bạo…

Đưa cô đến thẳng phòng ngủ của cậu chủ.

“Cô Khương, mời cô nghỉ tạm một lát trong phòng.” Anh ấy ấn nút mở thang máy, mời cô bước vào, rồi liếc nhìn chiếc váy đẫm máu trên người cô: “Trong phòng ngủ có nhà tắm, cô có thể sử dụng. Người hầu đã chuẩn bị sẵn quần áo để cô tắm rửa thay đồ.”

Khương Bảo Lê vội hỏi: “Khi nào Tư Độ về?”

“Tôi không chắc. Nhưng cậu chủ luôn sinh hoạt điều độ, tôi tin cậu ấy sẽ không về quá muộn.”

“Anh ta đối xử với ai cũng như vậy à?”

“Cô đang nói đến...?”

“Dùng chó của anh ta để bắt nạt con gái, hù dọa đủ rồi thì đưa về nhà ngủ một giấc.” Trước mặt quản gia, Khương Bảo Lê không hề e dè, lời nói thẳng thừng không chút giữ kẽ: “Hoặc quay vài video làm tình rồi uy hiếp con gái làm chuyện quá đáng hơn.”

Cô tuôn một tràng như pháo nổ, mang theo cơn giận dữ được kìm nén đến cực độ.

Quản gia trầm ngâm hai giây, bình tĩnh đáp: “Cô hiểu lầm rồi. Cô là người con gái đầu tiên được cậu chủ mời lên tầng.”

Khương Bảo Lê nhíu mày, còn định hỏi cho rõ, nhưng quản gia đã ấn tầng ba giúp cô rồi rời khỏi thang máy.

Cửa thang máy nhẹ nhàng mở ra trong im lặng, trước mắt cô là một căn phòng mà ấn tượng ban đầu đập vào mặt là…

Trống trải.

Màu sắc chủ đạo trong phòng là đen, trắng và xám, không có đồ đạc dư thừa, chỉ có một chiếc giường lớn màu xám đậm. Đầu giường không có ngăn tủ, không có tủ quần áo, thậm chí không có bàn làm việc.

Khương Bảo Lê không khỏi nghi ngờ, trang viên nhà họ Tư lớn như thế mà phòng cho khách lại đơn sơ đến vậy sao?

Nhưng nghĩ lại, loại người biến thái như Tư Độ chắc cũng chẳng có nhiều bạn bè. Phòng cho khách để trống lâu năm, cũng chưa từng có ai ở lại, chút đơn sơ này cũng không đáng phê phán.

Vào phòng rồi, cô mới phát hiện, hóa ra căn phòng này căn bản không cần tủ quần áo.

Vì có một phòng thay đồ riêng, rộng cỡ một phòng học!

Đối diện phòng thay đồ chính là phòng tắm. Cô bước vào trong, có một cái bồn tắm lớn đến mức có thể chứa bốn - năm người cùng ngâm, còn có một chiếc gương lớn, nhưng không có vật dụng tắm rửa nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc