Ái Mỹ cắn răng chịu đựng khi từng cú đánh của Lâm Tử Nguyệt giáng xuống người mình. Không phải cô ta không biết chống trả mà cô ta đang cố giả vờ yếu đuối để lấy được sự thương hại của người khác, kể cả là Khương Dật Hiên.
Các nhân viên nữ xung quanh nhìn thấy Lâm Tử Nguyệt đánh Ái Mỹ cũng chỉ biết đứng nhìn, chứ chẳng ai dám chạy tới ngăn cản. Có vài vị khách thuê phòng ở khách sạn nghe thấy tiếng quát mắng của Lâm Tử Nguyệt liền đi đến xem thử, dần dần càng lúc càng nhiều người tụ tập ở khu vực đó, bản tính vốn có của con người là tò mò vì thế khi thấy đánh ghen họ cũng muốn hóng hớt.
Đúng lúc đó, Khương Dật Hiên và đối tác của mình đi xe trở về khách sạn. Anh đang vui vẻ mời đối tác vào trong thì nhìn thấy đám đông đang tụ tập ở sảnh khách sạn bên kia. Dù không biết là chuyện gì nhưng chắc chắn là có gì đó không ổn.
"Khương thiếu, khách sạn của cậu có chuyện gì sao?"
Vị đối tác của Khương Dật Hiên chỉ tay về hướng đám đông lên tiếng hỏi anh. Khương Dật Hiên mỉm cười xua tay:
"Khương tiên sinh, cứu tôi với…"
Khương Dật Hiên giận dữ chạy tới ngăn cản hành động của Lâm Tử Nguyệt nhưng cô không chịu dừng, cô vẫn muốn tiếp tục đánh Ái Mỹ cho hả dạ.
"Đủ rồi đấy Tử Nguyệt, em đang làm cái trò gì thế hả?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


