Nghe Giang Quân Hạo nói vậy một cảm giác sợ sệt bỗng ập tới khiến Lạc Nhan dù không muốn nhưng vẫn phải cất bước đến chỗ anh. Cô bước từng bước chậm rãi đến bên cạnh Giang Quân Hạo, ánh mắt anh không rời cô nửa bước, dáng vẻ hiện tại của cô như đã bị giam giữ trong ánh mắt anh rồi.
"Quân Hạo, em… á!"
Ngón tay của Giang Quân Hạo chạm lên người Lạc Nhan khiến cô khẽ run rẩy vì nhột. Da thịt của cô vừa mềm mại lại trắng mịn, mỗi khi Giang Quân Hạo chạm vào là cứ muốn sờ mãi không thôi.
"Em mặc thế này rất đẹp, anh rất thích. Bộ váy này có phải là Lâm Tử Nguyệt mua cho em không?"
Lạc Nhan ngồi cuộn tròn trong lòng anh, cô đỏ mặt gật đầu:
"Ư… ừm… Tử Nguyệt nói… anh sẽ thích nếu em mặc bộ váy này vì thế cô ấy đã bắt em mua nó."
Giang Quân Hạo ngửi tóc của cô, đôi tay hư hỏng vẫn không ngừng sờ soạng cơ thể Lạc Nhan.
"Lâm Tử Nguyệt nói đúng đấy, em mặc thế này anh rất thích, cực kỳ thích."
Lạc Nhan ngửa mặt lên, cô mỉm cười:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


