Lời nói của Giang Quân Hạo khiến Lạc Nhan an tâm hơn hẳn, cô đưa tay lau nước mắt và không khóc nữa. Nhưng lúc này cô lại nhớ đến việc mình đang giận Giang Quân Hạo, cô lập tức đẩy anh ra, điệu bộ vô tình khiến anh ngỡ ngàng.
"Giang Quân Hạo anh về đi, em không muốn nhìn thấy anh."
Giây trước Lạc Nhan vẫn còn khóc trong lòng anh nhưng giây sau cô đã lạnh lùng đuổi anh về. Giang Quân Hạo có chút bất ngờ với phản ứng lại của cô, anh hỏi:
"Lạc Nhan, em sao thế?"
"Em chả sao cả, chỉ là không muốn nhìn thấy anh."
Lạc Nhan vội đứng dậy, cô định đi vào trong phòng nhưng thái độ không rõ ràng của cô khiến Giang Quân Hạo khó hiểu. Anh nắm lấy cổ tay cô kéo cô ngồi xuống, Lạc Nhan bỗng vùng vẫy loạn xạ lên rồi hét:
"Buông tay em ra, anh mau buông ra!"
Sự thay đổi của Lạc Nhan khiến Giang Quân Hạo lo lắng, anh mặc kệ cô cự tuyệt anh thế nào nhưng vẫn cố ôm lấy cô để trấn tĩnh tinh thần cô.
"Lạc Nhan, em sao thế? Đừng như vậy!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


