Mọi người có mặt trong phòng bệnh đều tỏ vẻ kinh ngạc trước câu hỏi của Giang Quân Hạo dành cho Tiểu Duy. Thằng bé thấy anh không nhận ra mình, lại còn xưng hô chú cháu nghe như người xa lạ nên đã không kiềm được cảm xúc. Tiểu Duy mếu máo nhìn anh, miệng khẽ nói:
"Ba không nhớ con sao? Sao ba lại quên con rồi? Mẹ ơi, ba kì lạ lắm!"
"Quân Hạo… anh có nhớ em không?"
Giang Quân Hạo cảm thấy ở Lạc Nhan có gì đó rất thân thuộc nhưng anh không thể nhớ ra cô là ai hay giữa cô và anh có mối quan hệ gì.
"Cô là…?" Anh tròn mắt nhìn cô, miệng mấp máy nói.
Thấy Giang Quân Hạo không thể trả lời, trái tim Lạc Nhan bỗng nhói đau như bị ai đó bóp chặt lấy. Cô đã chờ anh nửa tháng trời nhưng khi anh tỉnh lại thì đã quên mất cô là ai.
"Ba không nhớ con thì thôi, tại sao ba lại không nhớ mẹ? Ba quá đáng lắm! Con ghét ba! Ghét ba!"
Tiểu Duy bỗng dưng cáu gắt đánh vào người Giang Quân Hạo vì anh đã không nhận ra Lạc Nhan và thằng bé. Giang Quân Hạo ngây ngô nhìn Tiểu Duy đánh mình nhưng cho dù nó có giận dỗi thế nào thì anh cũng chẳng nhớ được.
"Tiểu Duy, đừng làm vậy!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


