Lạc Nhan trợn tròn mắt nhìn Giang Quân Hạo tính cởi chiếc váy trên người xuống, anh nói mình không mặc đồ lót đồng nghĩa với việc nếu chiếc váy đó được cởi ra thì toàn bộ cơ thể của Giang Quân Hạo sẽ phơi bày trần trụi trước mắt cô. Lạc Nhan hoảng hốt đạp anh ra, cô giật dữ hét lên:
"Giang Quân Hạo, đồ vô sỉ! Anh mà dám cởi ra thì đừng hòng ở trong nhà tôi."
Lạc Nhan bám lấy cổ của Giang Quân Hạo, cô vẫn chưa hết hoảng hốt khi bị anh bế ngon lành trên tay.
Giang Quân Hạo cúi xuống thì thầm:
"Bế em đi ngủ chứ còn làm gì."
Sau đó anh hí hửng xoay người lại đá chân cửa phòng ngủ của Lạc Nhan rồi đem cô vào trong phòng. Lạc Nhan vung vẩy hai chân giãy giụa liên hồi nhưng không dám hét to, chỉ dám xì xào giận dữ:
"Thả tôi xuống đi, anh ngủ ở phòng khách cơ mà. Ai cho anh ngủ ở trong đây chứ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


