Chỉ là những chuyện đó, Trịnh Kỳ Xuyên không nhất thiết phải nói cho Trịnh Thư Hạ ngay lúc này.
Anh nhìn cô em gái đang đỏ mắt đỏ mũi, tay khẽ gõ bật lửa lên mặt bàn.
“Bây giờ có thể nói chưa?” Anh hỏi, giọng mang chút nghiêm khắc: “Khóc lóc ở đây làm gì? Ai bắt nạt em?”
Trịnh Thư Hạ vốn chỉ là tủi thân bất chợt, không kìm được mà khóc. Sự xuất hiện đột ngột của anh trai đã sớm làm sự bi thương kia phai nhạt.
Giờ anh lại hỏi tới, chỉ khiến cô cảm thấy vô cùng mất mặt.
Dù sao mình cũng đã là người trưởng thành, vậy mà còn giống trẻ con, vừa ăn cơm vừa khóc giữa chốn đông người… Chuyện này chẳng khác nào mấy cuốn “thanh xuân đau thương” mà cô từng cười chê.
Trịnh Thư Hạ không muốn nhắc lại, qua loa đáp: “Không có gì, ai dám bắt nạt được em chứ.”
Lời nói nghe có chút kiêu ngạo, nhưng quả thật là sự thật. Với bản lĩnh hiện tại của cô, số người có thể “bắt nạt” chẳng được bao nhiêu.
“Hai bát mì.” Trịnh Kỳ Xuyên hạ mắt, nhìn cái bàn chưa dọn hết chén bát, lại hỏi thẳng: “Vừa rồi em ăn cùng ai? Là người đó chọc em khóc à?”
“……”
“Nam hay nữ?”
“Trời ạ, anh à.” Trịnh Thư Hạ chịu không nổi, nhỏ giọng cầu xin: “Anh đừng hỏi kỹ thế có được không?”
“Anh biết rồi, em muốn nói đây đều là chuyện riêng của em.” Trịnh Kỳ Xuyên bực bội, châm điếu thuốc. Trong làn khói mờ, những ngón tay dài của anh búng nhẹ tàn thuốc: “Nếu không phải thấy em khóc, anh cũng lười quản.”
“……” Trịnh Thư Hạ đành thú thật: “Là nam.”
Trịnh Kỳ Xuyên thấy em gái chịu hợp tác, liền dập điếu thuốc: “Yêu đương à?”
Bình thường anh chưa bao giờ hút thuốc trước mặt em gái, càng không để cô hít phải khói. Nhưng lúc này thật sự quá khó chịu.
“Không có mà.” Trịnh Thư Hạ vội vàng lắc đầu: “Chỉ là một người bạn thôi.”
Cô tuyệt nhiên không định nhắc đến cái tên Tống Lẫm, vì thấy nó quá dư thừa.
“Hừ, thế mà khóc lóc thảm vậy sao?” Trịnh Kỳ Xuyên cười nhạt: “Bạn bè kiểu gì làm em rơi nước mắt?”
“Ai bảo là tại cậu ấy chứ?” Trịnh Thư Hạ chớp mắt, giả bộ vô tội, đáp rất đường hoàng: “Em buồn vì chuyện khác thôi.”
“Chuyện gì?”
“Anh à, có những việc không thể hỏi đến tận cùng.” Trịnh Thư Hạ âm thầm lẩm bẩm: “Anh hiếu kỳ quá mức rồi đó.”
……
Trịnh Kỳ Xuyên coi như nhận ra, con nhóc này đang cố tình lảng tránh, nói mấy lời ba xàm cho qua chuyện.
Nhưng anh hiểu tính em gái mình, đã cố chấp thì có ép hỏi cũng chẳng moi ra được gì.
Chỉ cần trước mắt chính miệng cô nói “không phải bạn trai”, vậy thì chắc chắn chưa có yêu đương, thế là đủ để anh yên tâm đôi phần.
“Thôi, không muốn nói thì thôi.” Trịnh Kỳ Xuyên dứt khoát bỏ qua, xách hộp bánh kem lên: “Ở đây ăn, hay đổi chỗ khác? Anh bồi em.”
Trịnh Thư Hạ vốn định nói ăn ngay ở đây cũng được, nhưng nhìn lại bàn toàn vỏ hải sản bừa bộn, cô nghẹn lời.
Trịnh Kỳ Xuyên thì khác, ăn uống của anh vốn không tùy tiện. Không chỉ cần món ăn ngon miệng, mà không gian cũng phải sạch sẽ, có chút phong vị. Ở đây rõ ràng chẳng thích hợp để ăn bánh kem.
Trịnh Thư Hạ gọi khẽ: “Huấn luyện viên Lâm.”
“Huấn luyện viên cái gì chứ.” Trịnh Kỳ Xuyên phì cười: “ Em gọi thẳng tên hắn là được rồi.”
Vừa nói, anh vừa rút điện thoại ra: “Nếu quả thật là do Lâm Cùng Kiêu sắp xếp, thì vẫn có cách để hắn nới tay một chút.”
“Cách gì ạ?” Trịnh Thư Hạ tò mò, bởi trong mắt cô, Lâm Cùng Kiêu không hề giống người dễ nói chuyện.
“Đơn giản thôi. Kêu hắn đi cùng chúng ta.” Trịnh Kỳ Xuyên nghiêm giọng: “Để huấn luyện viên cũng thành đồng phạm, cùng nhau phá quy định.”
“……”
Trịnh Thư Hạ cạn lời. Hèn chi hai người kia chơi với nhau lâu được, toàn một đám chuyên bày mấy trò quái chiêu.
Nhưng… bảo cô cùng ăn bánh kem với Lâm Cùng Kiêu … Nghĩ thôi đã thấy kỳ cục, cô hoàn toàn chưa chuẩn bị tinh thần cho chuyện đó.
Theo phản xạ, cô định ngăn lại, nhưng vừa hé miệng thì Trịnh Kỳ Xuyên đã nhấn gọi.
Chỉ một giây do dự, cơ hội lên tiếng đã vuột mất.
Trịnh Thư Hạ đành im lặng, âm thầm mong Lâm Cùng Kiêu sẽ lạnh lùng từ chối cái lời mời nhàm chán này.
Dù sao, vị huấn luyện viên kia đâu có vẻ gì là rảnh rỗi, càng không giống người sẽ chạy tới chỉ để ăn một miếng bánh kem. Có lẽ cô đã lo lắng thừa rồi.
Không ngờ, sau khi cúp máy, Trịnh Kỳ Xuyên liền bảo: “Đi thôi, Lâm Cùng Kiêu nói gần đây có một chỗ karaoke, tuy không sang trọng lắm nhưng ít ra còn đỡ hơn chỗ này.”
“Ơ?” Trịnh Thư Hạ ngẩn người, không kìm được hỏi: “ Huấn luyện viên Lâm… cũng đến ạ?”
“Anh nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi “huấn luyện viên” nữa. Có còn trong quân đội đâu. Cứ gọi thẳng tên, hoặc gọi là “anh” cũng được.” Trịnh Kỳ Xuyên nhíu mày: “Nói chứ, anh đã đích thân gọi điện mời, chẳng lẽ hắn lại không đến sao?”
… Sao nghe càng lúc càng giống ép người ta nhỉ? Trịnh Thư Hạ thật sự không biết phải nói gì với ông anh của mình.
Hai mươi phút sau, ba người gặp nhau ở sảnh tầng một hội sở.
Lâm Cùng Kiêu thậm chí còn đến sớm hơn. Hắn ngồi thản nhiên trên ghế sô-pha, tay cầm điện thoại.
Vẫn là bộ đồ lúc sáng, chân dài vắt chéo, tận dụng chỗ này không cấm hút thuốc mà kẹp một điếu rất tự nhiên.
Nhìn thấy hai anh em họ Trịnh bước tới, hắn khẽ nhếch môi.
Ánh mắt lướt qua Trịnh Kỳ Xuyên, giọng châm chọc: “Xe chạy chậm thế.”
“Tôi đâu có rành mấy con đường quanh đây như cậu.” Trịnh Kỳ Xuyên nhún vai: “Không mở bản đồ thì biết tìm thế nào.”
Hai “người bạn thân” vừa gặp đã không quên chọc ngoáy nhau đôi câu. Sau đó, Lâm Cùng Kiêu mới quay sang nhìn Trịnh Thư Hạ: “Chúc mừng sinh nhật nhé.”
Câu nói không hề pha trò, từ ánh mắt đến giọng điệu đều rất nghiêm túc.
Trịnh Thư Hạ thoáng sững người, rồi mới luống cuống đáp: “Cảm ơn… huấn luyện viên.”
“Giờ đâu còn ở trong đội.” Lâm Cùng Kiêu mỉm cười: “Em đừng khách sáo thế, xa lạ lắm.”
Chưa dứt lời, đã bị Trịnh Kỳ Xuyên vòng tay kéo đi, hai người đàn ông cao lớn vừa cười vừa đùa, đẩy qua đẩy lại như con nít trên hành lang.
Trịnh Thư Hạ lặng lẽ theo sau, trong lòng mông lung khó tả.
Cô mơ hồ cảm giác, Lâm Cùng Kiêu lúc này khác hẳn với “huấn luyện viên Lâm” trong doanh trại.
Bây giờ hắn giống như trở lại vai trò bạn bè, thoải mái, tự nhiên, khí chất lạnh lùng cũng tan đi nhiều.
Vậy thì… hóa ra trong quân đội, sự nghiêm khắc kia chỉ là cố ý thôi sao?
Đang mải nghĩ ngợi, Trịnh Thư Hạ bất chợt bắt gặp ánh mắt của Lâm Cùng Kiêu khi hắn quay lại.
Cô không kịp né tránh, đành đối diện thẳng với hắn, ngượng ngập gượng gạo nở một nụ cười.
Thật xấu hổ… Cảm giác bị bắt gặp khi đang lén nhìn người khác đúng là khó tả.
Nhưng Lâm Cùng Kiêu không nói gì, chỉ hơi nhếch môi cười nhạt: “Vào thôi.”
Đến phòng riêng, quả nhiên chỗ này không sang trọng bằng mấy điểm tụ tập ở trung tâm Kinh Bắc, nhưng cũng không đến nỗi quá tệ. Trang trí ổn, không gian sạch sẽ gọn gàng.
Trịnh Kỳ Xuyên đặt bánh kem lên bàn trà bằng đá cẩm thạch, nói thẳng: “Hôm nay cậu nới tay một chút đi. Mấy người cũng đâu phải lập tức quay về đơn vị, đúng không?”
“Dư thừa.” Lâm Cùng Kiêu nhếch môi cười: “ Đã tới rồi thì còn quay về cái gì nữa.”
Huống hồ, cái “quy định phải trở về trước năm giờ chiều” vốn dĩ cũng là hắn tự bịa ra vì Trịnh Thư Hạ, chứ có phải thật sự là điều lệ quân đội đâu.
“Thế thì tốt.” Trịnh Kỳ Xuyên vui vẻ, nhét micro vào tay hắn, “Cậu hát một bài đi?”
Không ngờ, Lâm Cùng Kiêu chẳng từ chối, thản nhiên bước tới bục chọn bài.
“Cái gì? Cậu thật sự chịu hát á?” Trịnh Kỳ Xuyên ngẩn người, ngạc nhiên đến mức kéo luôn Trịnh Thư Hạ ngồi xuống sofa, thấp giọng hứng thú: “Hạ Hạ, nghe kỹ vào đấy.”
“Sao thế ạ?” Trịnh Thư Hạ khó hiểu.
“Anh Kiêu hát cực hay, nhưng rất hiếm khi hắn mở miệng đấy.” Trịnh Kỳ Xuyên cười: “Trước đây đi KTV mấy trăm lần cũng chưa ai dụ được hắn hát một câu. Hôm nay hắn chịu hát là nể mặt em đó, không nghe kỹ thì phí lắm.”
“Thật vậy sao?” Trịnh Thư Hạ giật mình, ánh mắt bất giác thêm vài phần mong đợi.
“Lắm lời.” Lâm Cùng Kiêu cầm micro, liếc sang mắng: “Ông lải nhải như Đường Tăng tụng kinh à?”
“Rồi rồi, tôi không nói nữa.” Trịnh Kỳ Xuyên chép miệng: “Khen cậu mà cũng xấu hổ nữa.”
“……”
Xấu hổ ư? Trịnh Thư Hạ thật sự không thấy chút xấu hổ nào trên gương mặt bình thản ấy.
Trong mắt cô, hắn chỉ lặng lẽ chọn một bài nhạc xưa vốn nổi tiếng từ nhiều năm trước, rồi bình tĩnh cất giọng.
Quả nhiên rất dễ nghe. Giọng hắn trong trẻo, dày mà sáng, không quá cao vút cũng không quá kịch liệt, mà như đang chậm rãi kể lại một câu chuyện. Âm sắc vừa vặn khiến người ta thấy ấm áp, yên lòng.
Trịnh Thư Hạ im lặng lắng nghe, tâm trạng cũng bình ổn hẳn.
“Hay! Đúng là lão tướng vẫn còn phong độ!” Trịnh Kỳ Xuyên vỗ tay rào rào, hò hét: “Hát thêm một bài nữa đi.”
“Biến đi. Bộ tưởng tôi tới đây làm ca sĩ hát rong à?” Lâm Cùng Kiêu thẳng tay nhét micro vào lòng Trịnh Kỳ Xuyên: “Muốn hát thì tự đi mà hát.”
“Đừng a, tôi với em gái đều ngũ âm không ổn.” Trịnh Kỳ Xuyên xua tay lia lịa, rồi lôi em gái lại làm bia đỡ đạn. “Ở đây chỉ có giọng cậu nghe được thôi. Hôm nay con bé tâm trạng không vui, cậu hát thêm bài nữa dỗ nó đi.
Nghe vậy, Lâm Cùng Kiêu quay đầu nhìn thẳng về phía Trịnh Thư Hạ.
Ánh mắt ấy khiến tim cô khẽ “thịch” một nhịp, vội xua tay lia lịa: “Không… em vẫn ổn mà! Tâm trạng em đang rất tốt!”
Cô không hề nói dối. Dù tình huống hiện tại khá là kỳ lạ, chính cô cũng không hiểu sao mình lại cùng anh trai và Lâm Cùng Kiêu ngồi trong một phòng KTV, nhưng phải thừa nhận, lúc này đây cô thật sự thấy rất vui.
Ít ra, so với buổi chiều hôm nay thì tốt hơn nhiều.
Lâm Cùng Kiêu khẽ hé môi, dường như muốn nói gì đó thì điện thoại trong túi lại reo lên.
Hắn liếc nhìn, rồi nhanh chóng bước ra ngoài nghe máy.
Nhìn bóng dáng cao lớn, dứt khoát rời đi, Trịnh Kỳ Xuyên nhịn không được buông lời châm chọc: “Chà, chẳng lẽ ông tướng này bỏ đi luôn rồi hả?”
Trịnh Thư Hạ: “……”
“Chắc là sẽ không đâu.” Trịnh Kỳ Xuyên lại tự mình đáp lời: “ Vừa nãy gọi điện, hình như hắn còn chưa ăn cơm. Thế nào cũng phải quay lại làm miếng bánh kem cho coi.”
Chưa ăn gì mà đã chạy đến đây? Trịnh Thư Hạ hơi sững người. Như thế nào lại không giống phong cách của Lâm Cùng Kiêu chút nào?
Dù quan hệ giữa hắn với Trịnh Kỳ Xuyên rất thân, còn với cô cũng có thể coi là kiểu “anh em quen biết nhiều năm”, thì cũng không đến mức khiến hắn chưa ăn cơm đã lao đến đây chỉ để góp vui chứ?
Nghĩ vậy, cảm giác bất an trong lòng cô dần lan rộng.
Lông mày khẽ nhíu lại, nhìn về phía cánh cửa mà Lâm Cùng Kiêu vừa bước ra, Trịnh Thư Hạ do dự một chút rồi khẽ hỏi: “Anh, anh Kiêu....anh ấy có bạn gái chưa?”
Cô nhớ tới chiếc hộp màu xanh Tiffany mình đã thấy sáng nay.
“Hử? Sao tự nhiên em lại hỏi cái này?” Trịnh Kỳ Xuyên còn đang loay hoay mở hộp bánh kem, đầu chẳng buồn ngẩng, đáp bâng quơ: “Chắc là có.”
“Chắc là?” Trịnh Thư Hạ sửng sốt, vội hỏi: “Anh nói thế là sao?”
“Vài tháng trước anh với hắn gặp nhau ở Đông Ngạn, thì tiện về nhà ăn cơm. Mẹ khi đó còn muốn giới thiệu đối tượng cho hắn.” Trịnh Kỳ Xuyên bất lực thở dài: “Em biết rồi đấy, mẹ chúng ta rất thích làm bà mai mà.”
Trịnh Thư Hạ im lặng. Điều này cô thừa hiểu. Mẹ Giang vốn hiền lành, lại thân thiết với nhà họ Lâm, chuyện bà lo nghĩ thay cho Lâm Cùng Kiêu cũng là bình thường.
“Nhưng mà, Lâm Cùng Kiêu vừa nghe liền từ chối, lấy cớ bận công việc. Hắn còn nói thật ra đã có người mình thích rồi, đang theo đuổi, chờ có cơ hội sẽ dẫn về cho mọi người gặp.”
Trịnh Kỳ Xuyên nhếch môi: “Con người hắn vốn không biết nói dối. Đã nói vậy thì chắc là có thật. Còn theo đuổi thành chưa thì anh không rõ, vì đến giờ vẫn chưa thấy mặt cô gái đó.”
Chính vì thế mà anh cũng không khẳng định chắc chắn, chỉ có thể nói “chắc là”.
Nhưng với Trịnh Thư Hạ, ngần ấy thông tin đã quá đủ.
Cô thầm nhẹ nhõm thở phào một hơi, nụ cười trên môi cũng thêm vài phần chân thành.
Cô chẳng buồn tò mò Lâm Cùng Kiêu thích ai. Chỉ cần không phải mình thì tốt rồi. Nếu hắn đã theo đuổi một cô gái nào đó từ nửa năm trước, vậy thì cô có thể yên tâm.
Dù sao, trước lần tiến vào đội hơn hai mươi ngày này, cô và hắn đã gần hai năm không gặp lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

