Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giam Nàng Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Nước mắt Điềm Nương rơi như chuỗi ngọc, tìm khăn trong tay áo, lại sờ vào khoảng không, đành phải lấy tay áo lau nước mắt, nửa chừng bị Thi Thiếu Liên ngăn lại, đưa qua một chiếc khăn xanh, phủ lên gò má ướt đẫm của nàng.

Thi Thiếu Liên dịu dàng nói: “Chỉ vì chút chuyện nhỏ này thôi sao?”

Điềm Nương gật đầu: “Tổ mẫu không biết sao lại oán giận di nương trong lòng, muội không dám đi cầu xin tổ mẫu, sợ chọc người không vui. Nghĩ đi nghĩ lại, muốn xin đại ca ca giúp một tay, nếu tổ mẫu sai người đem đồ trong hòm đi bán, đại ca ca giúp xoay xở trong đó, muội lấy trang sức của muội đổi lấy vài món trang sức của di nương.”

Hắn nhìn nàng nước mắt lưng tròng, trong lòng thở dài, nhận lời: “Đừng khóc nữa, một chuyện nhỏ thôi mà, không tính là khó, ta nhận lời là được.”

“Thật sao?” Nàng nức nở, “Nếu thật sự được như ý nguyện, muội cảm tạ đại ca ca trước.”

“Thật.” Hắn ôn tồn nói.

“Đại ca ca đối với muội thật tốt.” Điềm Nương nín khóc mỉm cười, “Từ nhỏ đến lớn, đại ca ca đều che chở muội, giúp đỡ muội.”

Hắn lẳng lặng nhìn chăm chú vào đầm nước xanh biếc, mỉm cười, dáng vẻ đẹp mắt.

Cách một hồi lâu, Điềm Nương khẽ hỏi: “Đại ca ca, huynh nói xem di nương còn có ngày trở về không?”

Nàng lẩm bẩm một mình: “Hy vọng di nương có thể gặp được người tốt bụng, sống tốt hơn một chút nha.”

Điềm Nương nói chuyện tỉ tê với Thi Thiếu Liên một hồi, thấy giờ không còn sớm, từ từ lau khô nước mắt: “Mấy ngày nữa đợi ca ca rảnh, Điềm Nương lại đến Kiến Hi viên tìm ca ca chơi.”

Hắn gật đầu: “Dù bận hay rảnh, nhị muội muội cứ việc đến.”

Điềm Nương dùng khăn xanh lau sạch vệt nước mắt trên mặt, nắm trong tay, bẽn lẽn cười: “Làm bẩn khăn của ca ca rồi, đợi Điềm Nương giặt sạch sẽ trả lại cho đại ca ca.”

“Không sao.” Thi Thiếu Liên lấy chiếc khăn xanh từ tay nàng, nhét vào trong tay áo, cười ôn hòa nói, “Mau về đi.”

Điềm Nương gật đầu, từ biệt Thi Thiếu Liên, dẫn theo Bảo Nguyệt vòng qua giàn đinh hương, đi về phía tiểu tú các.

Thi Thiếu Liên nhìn bóng lưng nàng biến mất sau bụi hoa lá um tùm, một mình đứng bên bờ nước hồi lâu, từ từ rũ chiếc khăn xanh trong tay áo ra, ngắm nghía kỹ lưỡng. Khăn đã ướt đẫm một nửa, vệt nước mắt loang lổ. Hắn nắn bóp hơi ẩm dính phấn son trên khăn, trong mắt ánh lên tia sáng kỳ dị, đưa đầu ngón tay chạm vào lưỡi, nếm được một chút vị mặn chát, khóe miệng cong lên, khẽ lẩm bẩm một mình: “Nha đầu quỷ quái tinh ranh.”

Mấy ngày sau, hai hộp trang điểm của Vương di nương được đặt trong phòng Điềm Nương, cùng với những món đồ ban thưởng cho hạ nhân, hay vài bộ trang sức sặc sỡ bị Quế di nương và thím Điền chia nhau, tất cả đều được trả lại nguyên vẹn. Không biết Thi Thiếu Liên đã dùng cách gì, nói gì trước mặt lão phu nhân, Thi lão phu nhân ôm nàng khóc một hồi, hôm sau sai hai ma ma đưa rương đến.

Điềm Nương chấm mực cầm bút, trải tờ giấy hoa tiên lên bàn. Bảo Nguyệt kiểm kê từng món đồ trong rương, Điềm Nương liệt kê danh sách rõ ràng, sau đó hai chủ tớ khóa rương lại, cất vào sâu trong tủ đứng.

Chỉ là châu ngọc quá chói mắt, Điềm Nương không nhịn được cầm trong tay ngắm nghía, cuối cùng đeo lên cổ tay, giơ tay lắc lắc, bị xúc cảm trơn nhẵn ôn nhuận kia làm cho trong lòng vui vẻ, đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ, cười ngọt ngào: “Đẹp thật đấy.”

Thật tốt quá, cuộc sống ngày càng tốt đẹp, mọi thứ đều đi theo con đường tốt nhất. Những thứ nàng sở hữu ngày càng nhiều, y phục đẹp, trang sức quý giá, người thân bạn bè, không lâu nữa còn có một người chồng nho nhã ân cần.

Chạng vạng tối hôm sau, Điềm Nương dẫn Bảo Nguyệt đến Kiến Hi viên, mang theo vài chiếc khăn lụa do mình tự thêu để cảm tạ Thi Thiếu Liên.

Thi Thiếu Liên đang thay y phục đi ra ngoài trong phòng, thấy Điềm Nương đến, sai Tử Tô đi bưng trà, mình thì thắt đai lưng, cười ngâm ngâm bước ra: “Vui chưa nào.”

Điềm Nương bước tới, thuận tay giúp hắn chỉnh lại tay áo: “Cảm ơn đại ca ca.”

---------------------

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc