Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng nhà họ chỉ có cái danh tiếng là đáng giá vài đồng bạc, tổ mẫu đã đồng ý chưa? Nếu đã đồng ý rồi thì đến lúc đó bù thêm cho nhị muội muội một phần của hồi môn, không để nhị muội muội gả qua đó chịu khổ.”
“Ta cũng nghĩ như vậy, trước đó đã nhận lời nhà họ Trương, chỉ chờ con về, lại chọn một ngày lành, mời bà mối viết thiếp cưới.” Thi lão phu nhân cười nói, “Viên ca nhi học vấn tốt, chỉ mong Viên ca nhi sau này có tiền đồ, giúp đỡ nhà vợ được ít nhiều, Điềm Nương gả đi cũng coi như xứng đáng.”
Lão phu nhân cũng coi như xuất thân gia đình trí thức, trong nhà có người cha là tú tài già, chỉ là sau này cha già thi mãi không đỗ, gia đạo sa sút, lão phu nhân gả cho thương nhân, nhưng trong lòng vẫn cực kỳ thích người đọc sách, đối với hôn sự này của Điềm Nương cũng rất hài lòng.
Bà nhìn Thi Thiếu Liên, khẽ cảm thán: “Lúc đó nếu đại ca nhi tiếp tục theo đường học vấn, dựa vào sự thông minh cần cù của đại ca nhi, chắc hẳn cũng có tiền đồ lớn.”
“Tổ mẫu biết mà, tôn nhi không ham công danh, kế thừa gia nghiệp cũng là tâm nguyện.” Gương mặt Thi Thiếu Liên bình thản, ngón tay gõ nhẹ lên nắp chén trà, “Vương di nương xảy ra chuyện... Nhà họ Trương coi trọng danh tiếng như vậy, tôn nhi nghe nói người nhà họ Trương đã đến mấy lần thăm nhị muội muội...”
“Hiện giờ chỉ mong ả chạy thật xa, đừng để người quen bắt gặp. Bằng không chuyện vỡ lở ra, nhà họ Trương trọng danh dự như vậy, e là sẽ coi thường Điềm tỷ nhi, sau này còn liên lụy đến Hỉ Ca.”
Thi lão phu nhân thở dài, nghiến răng căm hận nói: “Cái con tiện nhân này, hoàn lương còn không giữ phụ đạo, tốt nhất là bị trời đánh thánh vật, ông trời thu mạng đi cho rồi.”
Lão phu nhân nhắc đến chuyện Tết Thượng Nguyên là đầy bụng tức giận, quay sang cháu trai mình: “Nhà họ Thi chúng ta là gia đình đàng hoàng, mấy chuyện dơ bẩn này đại ca nhi đừng quan tâm nữa. Người đã đi thì cứ đi, từ nay về sau không còn dính dáng gì đến Thi gia, sau này có quay lại, sớm đánh chết bên ngoài cũng coi là xong chuyện. Ta cũng đã nói với Điềm tỷ nhi rồi, cứ coi như là mất mẹ, nó khóc mấy ngày, cũng coi như đã chấp nhận.”
“Đều nghe theo tổ mẫu.” Thi Thiếu Liên trong lòng đã có tính toán, gật đầu.
Thi lão phu nhân nhìn cháu trai mình, lại lo lắng trăm bề: “Không phải tổ mẫu lải nhải, con là anh cả, lẽ ra con phải cưới vợ trước, rồi mới đến lượt các em gái. Hiện giờ hôn sự của Điềm tỷ nhi đã định rồi, ý định trong lòng con thế nào?”
“Tôn nhi còn trẻ, chuyện cưới vợ sinh con này nọ, sau này hãy tính.”
“Cô nương nhà họ Thẩm đã lấy chồng rồi, miệng con không nói, nhưng tổ mẫu biết trong lòng con còn nhớ thương người ta, nếu không cũng sẽ không thu nhận Tử Tô vào phủ.” Thi lão phu nhân khổ khẩu bà tâm (tận tình khuyên bảo), “Nghe tổ mẫu khuyên một câu, cô nương tốt trong thiên hạ nhiều vô kể, không thể vì cô ta mà lỡ dở cả đời mình. Ta bảo bà mối đến cửa, tìm vài cô nương tốt cho con xem mắt nhé?”
“Tổ mẫu đừng nôn nóng, dù sao cũng đợi nhị muội muội gả đi đã.” Thi Thiếu Liên lơ đễnh, đứng dậy muốn đi, “Giờ không còn sớm nữa, tôn nhi bên ngoài còn có việc, lát nữa sẽ quay lại hầu chuyện tổ mẫu.”
“Cái thằng bé này... lần nào cũng bài văn đó...”
Thi Thiếu Liên chẳng mấy để tâm đến hôn sự của mình, cũng không kiên nhẫn nghe Thi lão phu nhân càm ràm.
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


