Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giam Nàng Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Mọi người nghe thấy đòi ba mươi lượng bạc, đều thầm tặc lưỡi, quay đầu thấy Thi Thiếu Liên im lặng đánh giá thiếu nữ kia, nhao nhao nói: “Bọn ta đều có gia đình, chỉ có Thi gia đại ca nhi chưa cưới vợ, là xứng đôi nhất.”

Thi Thiếu Liên khẽ cười, vẫy tay về phía thiếu nữ kia: “Lại đây ta xem nào.”

Cô gái ôm tỳ bà bước tới, xinh xắn đứng trước mặt hắn, con ngươi đen láy, ánh mắt rụt rè. Hắn hỏi nàng: “Ngươi tên gì.”

“Nguyệt Nô.” Cô gái thấy hắn có đôi mắt lương thiện ôn hòa, căng thẳng cong môi, dưới khóe môi lộ ra hai lúm đồng tiền, lí nhí nói, “Tôi tên Nguyệt Nô.”

Hắn uống không ít rượu, thấy trên tóc nàng chỉ cài một cây trâm ngọc màu xanh vỏ vịt, nước ngọc không tính là tốt, nhưng được cái màu sắc non mịn. Hắn đưa tay rút cây trâm xuống, chỉ thấy trên trâm ngọc bọc miếng đồng, hóa ra là một cây trâm ngọc bị nứt một nửa. Mái tóc đen nhánh xõa tung xuống, che khuất một nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra một con mắt đen trắng rõ ràng.

Thi Thiếu Liên giờ khắc này cũng không kìm được cõi lòng rung động, đưa tay rút một cây trâm bạch ngọc trên búi tóc mình xuống, đưa vào tay Nguyệt Nô.

Nguyệt Nô nhận trâm, cúi người phúc lễ với Thi Thiếu Liên. Lúc này cả sảnh đường đều là tiếng chúc mừng, mọi người liên tục kính rượu. Phán Phán và Kiều Kiều đều có chút ghen tị, cười nói: “Hóa ra ca nhi thích khẩu vị thế này, thảo nào mấy chị em bọn ta đều không lọt được vào mắt ca nhi.”

Thi Thiếu Liên uống năm sáu chén rượu, bà má cũng vô cùng vui vẻ, liên tục thi lễ: “Ca nhi đêm nay nghỉ lại ở đây, hay là hôm khác lại đến. Nếu đêm nay nghỉ lại, bà già này đi chọn hai đôi nến đỏ tới.”

“Đêm nay còn phải về nhà, hôm khác lại đến.” Thi Thiếu Liên không chịu nổi trận rượu cấp tập này, thấy đồng hồ nước đã cạn, đứng dậy gọi Lam Khả Tuấn, “Biểu thúc cùng về nhà chứ?”

Lam Khả Tuấn cười hì hì ôm Phán Phán: “Đại ca nhi đi trước đi, ta thay đại ca nhi dọn dẹp bàn tiệc này.”

Thi Thiếu Liên biết tỏng đêm nay ông ta muốn ngủ lại, gật đầu, nói với mọi người vài câu, rồi xuống lầu.

Đang định ra cửa, phía sau Vương Dung đuổi theo, gọi một tiếng đại ca nhi, hai người đứng nói chuyện dưới đèn lồng màu.

Hóa ra ở phía nam thành có một lão hán mở tiệm cầm đồ, dưới gối chỉ có một mụn con trai út, hai năm trước không may bệnh mất, chỉ để lại một cô con gái, tuyển một chàng rể ở rể. Chàng rể ăn uống cờ bạc, gần đây nợ ngập đầu, chủ nợ đuổi đến tận nhà, cả ngày làm ầm ĩ gà bay chó sủa. Lão hán tuổi cao, cũng có ý rửa tay gác kiếm, muốn sang nhượng cửa tiệm này, bỏ mặc chàng rể, đưa con gái về quê dưỡng già.

“Giá cửa tiệm không cao, chỉ cần hai ngàn lượng bạc hiện, riêng đồ cầm chết bên trong cũng đáng giá không ít bạc. Chỉ là người mua đều sợ chuyện rắc rối của chàng rể nhà lão, không dám tiếp nhận. Nhưng theo ý mỗ, chẳng qua chỉ là một gã cuồng đồ nghiện cờ bạc, cũng không cần sợ, nếu thực sự làm ầm ĩ lên, cho hắn ăn một trận quan phi (kiện tụng) là xong.”

Thi Thiếu Liên chắp tay nhìn hắn: “Nếu Vương huynh có cách, vụ mua bán này ta mời Vương huynh làm bảo đảm, sau khi việc thành, ắt có hậu tạ.”

Vương Dung cười ha hả: “Nhà ngoại ta có người biểu ca đang làm lại thư (chức quan nhỏ lo việc giấy tờ) trong nha môn, sau này có lẽ dùng đến đấy.”

“Như vậy, xin làm phiền Vương huynh lo liệu giúp một hai.”

Hai người nói chuyện một hồi, hẹn thời gian cùng đi xem mặt bằng cửa tiệm. Thi Thiếu Liên dẫn Thuận Nhi về nhà, vào Kiến Hi viên, Tử Tô thấy trên người hắn có hơi rượu, thần sắc có chút mệt mỏi: “Nô tỳ đi đun nước cho đại ca nhi tắm gội.”

Thi Thiếu Liên gật đầu, vào nội thất, cởi áo khoác, dựa vào ghế bành uống một chén trà đặc. Hơi rượu xông lên, chống đầu chợp mắt, mơ màng biết Tử Tô tiến lên, cởi giày tất cho hắn.

Hắn khẽ thở dài một tiếng, từ từ mở đôi mắt đỏ ngầu, thả lỏng cơ thể trong ghế bành, khàn giọng nói: “Ngươi hầu hạ ta.”

Hắn lại nhẹ nhàng nhắm mắt, hai tay nắm chặt mép ghế bành, kiềm chế hơi thở của mình, đầu ngửa lên trên, khẽ nhíu mày, lộ ra một đoạn cổ đàn ông gầy guộc, yết hầu nhô lên dịu dàng dưới lớp da thịt, từng cái từng cái chuyển động, nuốt xuống những cảm xúc không tên.

Sau cơn mưa gió bão bùng, đai lưng Thi Thiếu Liên chạm đất, lộ ra nửa lồng ngực gầy guộc mạnh mẽ, cơ thể trẻ trung, eo thon gọn, cơ bắp săn chắc, cũng không che đậy, đi chân trần ra phòng sau tắm gội.

Tử Tô người mềm nhũn, nhắm mắt nghỉ ngơi một hồi, mặc y phục đàng hoàng, đi ra phía sau hầu hạ Thi Thiếu Liên tắm gội.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc