Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giam Nàng Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Sau này nhớ lại. Mọi sự chệch hướng đều bắt đầu từ tết Thượng Nguyên năm Thần Phượng đầu tiên.

Thi Điềm Nương nhớ rất rõ, mùng ba tháng giêng năm Thần Phượng đầu tiên, tân hoàng đăng cơ, ban chiếu đại xá thiên hạ. Bá tánh Giang Đô trút bỏ áo tang quốc sướng, đồng loạt thay xiêm y tươi sáng chúc mừng thiên tử mới. Suốt dịp tết, thành Giang Đô náo nhiệt phi phàm, tiếng tiêu trống pháo nổ không dứt bên tai. Ba ngày hội đèn tết Thượng Nguyên, lại càng là cảnh "ngựa xe như nước áo quần như nêm", "cây lửa hoa bạc sáng rực trời đêm".

Tổ mẫu Thi lão phu nhân tuổi tác đã cao, suốt ngày ở trong viện niệm Phật, người già quen thanh tịnh, ngay cả ngày vui như tết Thượng Nguyên cũng chẳng muốn ra ngoài. Nhưng bà cho phép chủ tớ trong nhà ra ngoài xem náo nhiệt, thế nên lão trướng phòng Tôn Bỉnh dẫn theo ba gã sai vặt, thím Lam đi cùng hai vị di nương họ Vương, Lý của Thi gia, trong nhà lớn bé sáu đứa trẻ, còn có các ma ma, nha đầu, một đoàn hạo hạo đàng đàng hơn hai mươi người, men theo sông Thanh Thủy đèn đuốc sáng trưng để ngắm hội đèn.

Phía trước bãi đất rộng người đông nghìn nghịt, có tiếng huyên náo và tiếng reo hò của đám xiếc hát tuồng. Chủ tớ Thi gia vây quanh xem hồi lâu, liên tục vỗ tay khen ngợi. Vương di nương thấy người bán kẹo gánh lò đường len lỏi trong đám người, bèn gọi lại, muốn mua kẹo cho bọn trẻ trong nhà ăn.

Người thổi kẹo làm rất chậm rãi, bọn trẻ nhận được kẹo vẫn quay đầu lại xem tạp kỹ bách hý, cuối cùng hai cây kẹo đường được đưa đến tay Điềm Nương và Hỉ Ca.

Hỉ Ca thích kẹo đường hơn là xem trò, hớn hở liếm liếm con sư tử lăn cầu trên tay. Trong tay Điềm Nương là hình ông tiên già bưng quả đào thọ, nàng cắn cái rộp, nhai đứt đầu ông tiên già vào miệng.

Vương di nương đưa tay Hỉ Ca vào tay Điềm Nương, rồi thò tay lấy tiền bạc trong túi thơm: "Điềm tỷ nhi, ở đây lộn xộn, dắt kỹ em trai con nhé."

Điềm Nương ngậm miếng kẹo mỏng giòn, ngọt thấu tâm can, ngẩng đầu nhìn nương mình. Hôm nay bà trang điểm châu ngọc đầy đầu, diễm lệ vô cùng, trên người mặc chiếc váy gấm trăm hoa thêu màu khổng tước lục càng thêm tươi tắn, chính là bảo bối đáy hòm của Vương di nương.

Nàng trầm tĩnh gật đầu, nắm chặt tay Hỉ Ca.

Vương di nương trả tiền kẹo, nhìn ngó xung quanh một lượt, cười đẩy vai Điềm Nương: "Cái con bé này, ra đường cũng không biết mặc đồ tươi sáng chút, đi, di nương mua hoa cho con cài."

Ba mẹ con rời khỏi chỗ xem diễn, phía sau có tỳ nữ hầu hạ đi theo, len lỏi trong đám người chen vai thích cánh. Bên bờ nước có một dãy thuyền con, người trong thuyền đủ loại, đồ bán cũng đủ kiểu, gân cổ mời chào du khách.

"Cam vàng lựu đỏ, táo xanh lê thơm, ngọt lắm đây——" "Thịt nai khô phương Bắc, chim cút ngâm rượu phương Nam, phong vị tuyệt hảo, nếm thử trước mua sau——" "Bông tai phấn thơm, nhẫn vòng tay đỏ, trâm cài dầu hoa quế, đại quan nhân tiểu nương tử vào xem đi——"

Vương di nương kéo chặt tay con gái, đi thẳng về phía bờ nước. Cây kẹo trong tay Điềm Nương đã ăn sạch bách, nước đường đầy miệng làm cổ họng dính dấp, nàng dắt Hỉ Ca lẽo đẽo theo sau Vương di nương.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc