Sao anh ta lại thấy rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải.
Quyền Cảnh Tứ bên cạnh mở một chai rượu vang, chậm rãi nói: "Đại tiểu thư của Vân gia."
Trợ lí Chu bừng tỉnh: "Đúng đúng đúng! Cô gái này chính là Vân Họa!"
Bình thường khi thấy cô đều là dáng vẻ trang điểm tinh xảo, khí thế ngút trời, bộ dạng thảm hại như thế này thực sự khiến anh ta nhất thời không nhận ra.
Nói thật, trợ lí Chu cũng đã xem qua mấy bộ phim của cô.
Chỉ là diễn xuất thì...
Thôi bỏ đi, đã xinh đẹp như vậy rồi, cần gì diễn xuất nữa.
"Nhưng Tứ thiếu, anh và Vân tiểu thư quen nhau thế nào?"
Quyền Cảnh Tứ ở trong quân đội tám năm, mới về nước không lâu, trước đó đến đế đô cũng chỉ là để thực hiện nhiệm vụ đặc biệt, không có nhiều thời gian giao lưu xã giao.
Người đàn ông cong môi, một độ cong khó nhận ra.
Quen nhau thế nào ư?
Quen nhau trên giường.
Trợ lí Chu lại nhớ ra điều gì đó, tiếp tục: "Vậy anh đã gặp tiểu thư Thục Nghi chưa?"
"Ai?"
Quyền Cảnh Tứ lắc ly rượu vang, nhấp một ngụm, mùi vị cũng tạm được.
Trợ lí Chu ngạc nhiên: "Tiểu thư Vân Thục Nghi, chị gái của Vân tiểu thư, vị hôn thê của anh."
"Khụ..."
Người đàn ông bị sặc, nhíu mày hỏi: "Không phải là Vân Họa sao?"
Trợ lí Chu:...
Quyền Cảnh Tứ đặt ly rượu xuống, đưa tay day day huyệt thái dương, có chút đau đầu.
Nếu vị hôn thê của anh là Vân Thục Nghi, vậy thì anh đã ngủ với Vân Họa...
Lúc này, Vân Họa đã thay xong đồng phục tiếp viên hàng không, đi tới.
Bộ đồng phục tiếp viên hàng không màu đỏ trắng trang nhã, mặc trên người Vân Họa lại mang một phong vị khác.
Bộ quần áo này vừa vặn một cách bất ngờ, tôn lên vóc dáng yêu kiều của người phụ nữ một cách hoàn hảo.
Quyền Cảnh Tứ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang tiến đến, ánh mắt càng thêm nồng đậm.
Qua lớp quần áo đó, anh không kiềm chế được mà liên tưởng đến thân hình trắng nõn mềm mại bên dưới lớp vải.
Ngoài vóc dáng, giọng nói của người phụ nữ này cũng tuyệt vời.
Đúng là một vưu vật trời sinh.
Ngay cả một người đàn ông tự nhận là kiềm chế như anh cũng khó mà giữ được lý trí trước mặt cô.
"Sao cứ nhìn chằm chằm vào tôi thế?"
Vân Họa bĩu môi: "Bản tiểu thư, dù có mặc đồng phục tiếp viên hàng không thì cũng là người đẹp nhất."
Quyền Cảnh Tứ cong môi, không nói gì.
Người phụ nữ này có vốn liếng để kiêu ngạo.
Vân Họa tiện tay cầm lấy ly rượu vang mà Quyền Cảnh Tứ vừa rót uống một ngụm: "Rượu Lafite năm 82."
Cô đặt ly rượu xuống, nhướng mày nhìn anh: "Rốt cuộc anh là ai?"
Trên máy bay riêng, một chai rượu tùy ý cũng có đẳng cấp như vậy.
Quyền Cảnh Tứ cúi người, nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ, đôi môi mỏng khẽ mở, từng chữ một nói: "Quyền, Cảnh, Tứ."
"Thiếu Diễn, đừng..."
"Nhìn rõ xem tôi là ai chưa, hử?"
"Ô ô ô..."
"Ngoan, nhớ tên tôi. Quyền, Cảnh, Tứ."
...
Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy của người đàn ông, đột nhiên cả người cứng đờ.
Một mớ ký ức hỗn độn tràn vào đầu cô, cô không kịp phản ứng gì, hơi thở gấp gáp, trong đầu không kiểm soát được mà hiện lên giọng nói của người đàn ông đêm đó——
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




