Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giai Nhân Được Nuông Chiều Như Ngọc Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Anh không nói gì, chỉ cởi áo vest rồi ném sang cô:

"Mặc vào."

Vân Họa không khách sáo, lập tức choàng lên người.

Áo vẫn còn vương hơi ấm và mùi hương từ anh thanh mát, lạnh lùng, có chút dịu nhẹ nhưng lại khó nắm bắt, như chính con người anh.

Cô hít nhẹ, ngước nhìn người đàn ông đang cúi đầu băng bó cho mình, không nhịn được tò mò hỏi:

"Anh là bác sĩ sao?"

"...Không."

Anh trả lời ngắn gọn.

Chỉ một lát sau, anh đã băng xong. Động tác nhanh gọn, thậm chí còn khéo léo thắt một chiếc nơ bướm nhỏ trên băng gạc.

Vân Họa rút chân lại, giọng nhỏ nhẹ:

"Cảm ơn anh."

Cô cúi đầu nghịch chiếc nơ trên mu bàn chân, trong lòng có chút kỳ lạ.

Người này… cũng tốt phết.

Bề ngoài lạnh lùng, cư xử có phần cộc cằn, vậy mà lại biết tỉ mỉ thắt nơ bướm cho con gái.

Ít nhất, còn tốt hơn tên khốn Giang Thiếu Diễn kia gấp trăm lần!

Nghĩ đến cái tên đó, tim cô lại nhói lên.

Rõ ràng miệng nói yêu cô nhất, thề non hẹn biển rằng nếu không cưới được cô thì cả đời sẽ không lấy ai vậy mà quay lưng một cái, đã cùng Vân Thục Nghi tay trong tay.

Giờ nghĩ lại, e là họ đã lén lút với nhau từ lâu rồi.

Cũng phải thôi. Từ trước đến giờ, ánh mắt mà Vân Thục Nghi nhìn Giang Thiếu Diễn đã không bình thường. Lục Uyển bạn thân cô đã cảnh báo nhiều lần, bảo cô cẩn thận giữ người, coi chừng bị cướp.

Nhưng cô không để tâm.

Bởi từ nhỏ đến lớn, Vân Thục Nghi luôn thích bắt chước cô, từ quần áo, cách ăn nói, đến sở thích. Cô ta luôn âm thầm so đo từng chút một, nhưng luôn là người thua cuộc. Vân Họa chưa từng xem đối phương là mối đe dọa thực sự.

Ai ngờ…

Một người thua kém mình mọi mặt, cuối cùng lại thật sự cướp được bạn trai của mình.

Lúc này, chắc cô ta đắc ý đến điên cuồng rồi.

Sau bao nhiêu năm sống dưới cái bóng của cô, cuối cùng cũng có một lần "chiến thắng", lại còn là chiến thắng khiến cô mất mặt ê chề nhất.

Vân Họa càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng tủi. Nước mắt lại chực trào.

Bên cạnh, Quyền Cảnh Tứ liếc nhìn, thấy cô lại khóc nữa.

Anh đưa tay day nhẹ thái dương, vẻ mặt nhẫn nại.

Lại khóc.

Người phụ nữ này có phải Mạnh Khương Nữ đầu thai không vậy?

Nước mắt không có giới hạn à?

Anh vừa định lên tiếng thì tài xế phía trước quay đầu thông báo:

"Tứ thiếu, máy bay đã đến."

"Ừ."

Anh đáp gọn.

Máy bay?

Vân Họa vội lau nước mắt, lúc này mới để ý bên ngoài cửa sổ đã không còn nhà cửa hay phố xá chỉ còn những con đường vắng, cây cối thưa thớt, khung cảnh dần hoang vu.

Họ đang đi về phía sân bay.

Cô chớp mắt, ngạc nhiên hỏi:

"Anh có thể dẫn em đi cùng không?"

Đảo Hàm Châu một hòn đảo tư nhân nằm ở phía Bắc Hoa Quốc. Khí hậu ôn hòa, cây cối xanh tốt quanh năm, là khu nghỉ dưỡng nổi tiếng trong giới thượng lưu.

Vì là đảo tư nhân nên kiểm soát rất nghiêm ngặt, muốn đặt vé phải xếp hàng đăng ký trước cả vài tháng.

Lục Uyển từng đến đó, còn gửi cô xem rất nhiều ảnh đẹp đến nao lòng. Còn cô thì luôn ngại thủ tục rườm rà, cho nên chưa bao giờ đi.

Không ngờ hôm nay lại có cơ hội.

Quyền Cảnh Tứ nhìn cô.

Người phụ nữ vừa khóc đến sưng mắt, giờ đây lại nở nụ cười như trẻ con được cho kẹo. Biểu cảm biến đổi quá nhanh khiến anh không kịp trở tay.

Anh khẽ nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu:

"Được."

YES!

Trong lòng Vân Họa như có pháo hoa nổ tung. Cô vui đến mức suýt nữa nhảy dựng lên, vội cúi xuống tìm túi xách và điện thoại.

Tìm một lúc lâu, sắc mặt cô dần xám lại.

Không có.

Cô ra ngoài vội quá, chẳng mang gì theo cả.

Không túi xách. Không điện thoại. Không giấy tờ tùy thân.

Nghĩ đến chuyện muốn vào đảo phải trình đủ loại giấy tờ kiểm tra nghiêm ngặt, lòng cô như bị ai dội gáo nước lạnh.

Quyền Cảnh Tứ thấy sắc mặt cô biến đổi, liền hỏi:

"Sao thế?"

Vân Họa cụp mắt, thở dài như thể vừa mất đi thế giới:

"Em không mang theo giấy tờ tùy thân..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc