Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giai Nhân Được Nuông Chiều Như Ngọc Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Vừa mở cửa xe, tài xế còn chưa kịp bước xuống thì một bóng đen cao lớn đã lướt qua bên cạnh ông ta.

Không biết từ lúc nào, người đàn ông ngồi ở ghế sau đã xuống xe. Anh chậm rãi bước đến trước mặt người phụ nữ đang ngồi bệt giữa làn mưa.

Trong tầm nhìn nhòe nhoẹt nước mưa của Vân Họa, một đôi giày da thủ công cao cấp hiện ra đầu tiên. Cô ngẩng đầu, thấy trước mặt mình là một người đàn ông cao lớn, mặc âu phục đen chỉn chu. Anh ta cầm chiếc ô lớn, lặng lẽ che mưa cho cô.

Từ góc nhìn hiện tại, cô chỉ thấy được chiếc cằm cương nghị và đôi môi mỏng của anh.

“Không cần anh bồi thường gì cả. Làm ơn… đưa tôi rời khỏi đây.”

Giọng cô khàn đặc, nhưng vẫn cố nén sự run rẩy trong từng từ.

Cô biết, chỉ một lát nữa thôi, người của Vân gia sẽ ùa ra tìm. Mà cô… không muốn quay lại. Ít nhất là hôm nay, cô không muốn trở về cái ngôi nhà có Vân Thục Nghi ở đó.

Người đàn ông trước mặt toàn thân là hàng hiệu loại người này, tuyệt đối không phải phường tầm thường.

Ở thành phố này, nhắc đến gương mặt của Vân Họa, chẳng khác nào một tấm danh thiếp hào nhoáng. Không ai dám đụng đến cô. Ngoại trừ gã khốn kiếp đã cưỡng ép cô đêm hôm đó!

“Là cô tự ý băng qua đường,”

Giọng nói trầm thấp, lạnh như băng vang lên bên tai.

“Hơn nữa... tôi thấy cô đâu có bị thương.”

Tiếng mưa rơi lộp bộp trên chiếc ô, hòa cùng chất giọng trầm lạnh của anh, càng khiến không khí thêm phần bức bối.

Ngụ ý trong lời nói quá rõ ràng anh ta chẳng có trách nhiệm gì với vụ việc vừa rồi, càng không có nghĩa vụ phải giúp đỡ cô.

Đúng là đen đủi hết phần thiên hạ.

Cô thầm cắn răng.

Cô cố gắng đứng dậy, chân vừa nhấc đã lảo đảo, suýt nữa thì ngã nhào. Theo phản xạ, cô vịn lấy cánh tay rắn chắc đang chìa ra trước mặt.

Khi ánh mắt cô vô tình chạm vào đôi con ngươi đen thẫm, sâu như đáy hồ kia mọi âm thanh như đột ngột biến mất. Thời gian dường như ngừng trôi một khắc.

Không phải vì anh ta quá đẹp trai.

Mặc dù… anh ta thực sự rất đẹp trai.

Gương mặt góc cạnh như được điêu khắc, khí chất lạnh lùng, trầm ổn. Đôi mắt sắc bén ẩn sau một tầng cảm xúc khó đoán, sống mũi cao, làn da màu mật khỏe khoắn khác hoàn toàn với vẻ trắng trẻo, thư sinh của Giang Thiếu Diễn.

Anh ta mang theo một luồng khí chất đàn ông vừa sắc lạnh, vừa quyến rũ như một luồng pheromone mạnh mẽ quấn lấy tâm trí.

“Vân tiểu thư.”

Khi cô vừa xoay người định rời đi, giọng nói trầm thấp kia lại vang lên từ phía sau.

Cô quay đầu lại, còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã bị bế bổng lên khỏi mặt đất.

Bị bất ngờ, Vân Họa vô thức vòng tay qua cổ người đàn ông. Trong thoáng chốc, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt nghiêng đẹp như tượng tạc của anh.

Không giống kiểu tinh tế, lịch thiệp đầy tính toán của Giang Thiếu Diễn, người đàn ông này mang một khí chất hoàn toàn khác: mạnh mẽ, hoang dã, lạnh lùng nhưng cuốn hút đến mức khiến người ta muốn mạo hiểm đến gần dù biết rõ đó là nguy hiểm.

Tài xế vội vàng mở cửa xe, kinh ngạc nhìn thấy Quyền Cảnh Tứ đang… bế một mỹ nhân từ đâu đó lên xe.

Nhưng ông không dám hỏi nhiều, chỉ im lặng đóng cửa lại, quay về ghế lái.

“Đi đâu?”

Quyền Cảnh Tứ nghiêng đầu hỏi, giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ, ánh mắt lướt nhanh qua người phụ nữ bên cạnh.

“Cảm ơn.”

Vân Họa đón lấy, giọng vẫn hơi run:

“Đi đâu cũng được... chỉ cần… đừng ở lại đây.”

Người đàn ông không nói thêm gì.

Chỉ yên lặng nhìn ra cửa sổ, để cơn mưa tiếp tục gõ nhịp buồn bên ngoài lớp kính xe.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc