Sau khi trang điểm xong, Vân Họa cùng chị Kiều lên đường ra sân bay.
Cô sẽ ra nước ngoài ghi hình cho một chương trình truyền hình thực tế về du lịch. Lịch trình vừa khớp để khi kết thúc, cô sẽ kịp trở về dự sinh nhật của chính mình.
Những ngày ghi hình trôi qua vô cùng bận rộn, tiểu thư quen được nuông chiều từ nhỏ như cô mệt đến mức chỉ vừa đặt lưng xuống khách sạn là ngủ mê mệt như chết.
Chờ khi đã ngủ đủ giấc, cô xuống ăn tối, trong lúc dùng bữa, chị Kiều chống cằm, tò mò hỏi:
“Dạo này không thấy em liên lạc với Giang thiếu gia, hai người sao vậy?”
Giang Thiếu Diễn cũng không hề gọi điện cho cô. Phải chăng cặp đôi nhỏ này đang giận nhau?
Vân Họa uống một ngụm cháo, giọng đầy bực bội:
“Em đang giận anh ta, đã chặn số rồi.”
Chị Kiều: …
Chuẩn kiểu của tiểu thư nhà này.
Chỉ là mỗi lần hai người giận nhau, hoặc Giang Thiếu Diễn làm gì khiến cô không vui, thì cũng là anh ta tự đến làm lành. Chị Kiều đã quá quen với cảnh đó, nên cũng không mấy bận tâm.
Sau khi kết thúc lịch trình quay hình, Vân Họa bay về nước, cẩn thận chọn lựa lễ phục cho ngày sinh nhật sắp tới.
Đến ngày sinh nhật cô, những nhân vật tai to mặt lớn trong giới thượng lưu của đế đô đều có mặt đông đủ.
Bên ngoài sấm sét đì đùng, thời tiết dự báo sẽ có mưa lớn vào buổi tối.
Nhưng lúc này, không ai để tâm đến bầu trời u ám bên ngoài. Biệt thự rực rỡ ánh đèn, trong đại sảnh nổi bật là bức tranh chân dung khổng lồ của Vân Họa – tác phẩm do chính tay lão gia Vân vẽ tặng cô. Mỗi năm đến sinh nhật cháu gái, vị danh họa này đều tự tay vẽ một bức chân dung làm quà.
Khi mọi người còn đang mong ngóng, Vân Họa khoác tay ông, bước xuống từ cầu thang.
Chiếc váy đỏ nổi bật ôm sát cơ thể uyển chuyển của cô. Mái tóc dài búi cao, để lộ chiếc cổ trắng mịn, cao thanh thoát. Từ đầu đến chân, từng đường nét đều hoàn mỹ không tì vết, khiến ai nấy đều không rời mắt.
Từng tiếng ly vang lên, mọi người lần lượt nâng ly chúc mừng sinh nhật tuổi 22 của cô tiểu thư.
Sau khi hoàn tất một vòng xã giao, Vân Họa ngồi thư thả trên sofa một góc, thong thả thưởng thức ly rượu vang.
Còn bạn trai cô – người đàn ông nổi bật nhất trong bữa tiệc, vẫn đang trò chuyện với khách khứa, điềm đạm và lịch thiệp.
Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau. Vân Họa bĩu môi, bày ra vẻ giận dỗi đầy đáng yêu, chờ anh sẽ như mọi khi mà đến dỗ dành cô.
Nhưng lần này, cô không chờ được.
Giang Thiếu Diễn gõ nhẹ thìa vào thành ly thủy tinh, âm thanh lanh lảnh khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh.
Vân Họa tựa cằm lên tay, ánh mắt rực lên hy vọng nhìn người đàn ông trước mặt.
“Mọi người,” anh lên tiếng, “hôm nay là sinh nhật của Vân Họa, tôi có đôi lời muốn nói.”
Đột nhiên, ánh mắt Giang Thiếu Diễn dời khỏi cô, chuyển sang một góc khuất – nơi một người phụ nữ trong chiếc váy xanh nhạt đang đứng lặng lẽ.
Ánh mắt Vân Họa cũng dõi theo… nụ cười trên môi cô lập tức đóng băng.
“Anh đang nói gì vậy?”
Nhưng người đàn ông luôn cưng chiều cô ngày trước, nay dường như trở thành người xa lạ. Anh không những phớt lờ sự tức giận của cô, mà còn chậm rãi từng bước, từng bước tiến đến bên Vân Thục Nghi đang đứng im lặng ở góc phòng.
Vân Thục Nghi bối rối siết chặt lấy tà váy, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc.
Trong đại sảnh, những tiếng bàn tán bắt đầu râm ran khắp nơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








