Vân Gia Thành buông điện thoại, hỏi Vân Lão: "Người chở Họa Họa đi là ai?"
"Họa Họa nói, tên nhóc đó tự xưng là người thừa kế tương lai của tập đoàn Quyền gia."
Vân Gia Thành nhíu mày nghi ngờ, người thừa kế tập đoàn Quyền gia, từ khi nào đã định rồi?
Nhưng mà, có thể ngay trước mắt ông ta mà chở Vân Họa đi, lại còn là người có cấp bảo mật cao nhất, nghĩ cũng chỉ có người của tập đoàn Quyền gia mới làm được.
Vân Họa theo Quyền Cảnh Tứ về biệt thự của anh trên đảo Hàm Châu.
Khi cô chống cằm ngắm cảnh đêm ở nơi có phong cảnh đẹp nhất toàn đảo, cô mới tin người đàn ông này thực sự là người của tập đoàn Quyền gia Trung Nam.
Dù sao thì đảo Hàm Châu cũng là đảo tư nhân của tập đoàn Quyền gia.
Lúc đó, máy bay của bọn họ hạ cánh thẳng xuống bãi đáp, thậm chí không cần kiểm tra gì cả.
Những bức ảnh và tin hot search trên mạng đều đã bị nhà họ Vân gỡ xuống nhưng internet vẫn còn ghi nhớ, chỉ trong vài giờ, Vân Họa đã mất đi ba mươi vạn người theo dõi, bài đăng mới nhất trên Weibo của cô còn bị tấn công đến mức không thể xem nổi.
Cô vừa mới tắm xong, trên người mặc một chiếc váy lụa.
Trong biệt thự không có quần áo phụ nữ, chiếc váy này là do người hầu mua từ bên ngoài về.
Từ nhỏ đến lớn, tất cả quần áo của Vân Họa đều được may đo riêng, làm thủ công nhưng hôm nay, cô vừa phải mặc đồng phục tiếp viên hàng không, vừa phải mặc một chiếc váy mà cô không biết tên thương hiệu.
Bây giờ, cô lại còn bị ép ở cùng với người đàn ông đã cưỡng bức mình, quả thực là phiên bản công chúa gặp nạn ngoài đời thực.
Vân Họa quay người, đáy mắt vẫn còn hơi đỏ, nghi hoặc nhìn Quyền Cảnh Tứ dẫn theo một hàng dài vệ sĩ, tùy tùng và người hầu gái đi vào.
Cho đến khi hai người hầu gái cuối cùng đẩy xe đẩy vào, trên đó bày một chiếc bánh sinh nhật cắm nến, cô mới phản ứng lại.
Cô hơi ngạc nhiên nhìn người đàn ông có đường nét anh tuấn ở bên cạnh: "Cho tôi sao?"
"Hôm nay không phải sinh nhật em sao?"
Giọng điệu người đàn ông bình thản, anh lấy bật lửa ra, thắp nến trên bánh sinh nhật.
"Cửa hàng bánh trên đảo đóng cửa rồi, đây là do đầu bếp làm, hình thức không đẹp lắm, tiểu thư thông cảm."
Có người tắt đèn trong phòng.
Ngay lập tức, cả căn phòng chỉ còn ánh sáng yếu ớt của những ngọn nến.
Vân Họa đứng trước bánh sinh nhật, ánh nến chiếu sáng trên khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Cô vẫn hơi ngẩn người, nhìn người đàn ông bên cạnh nghi hoặc đánh giá.
Sao anh biết hôm nay là sinh nhật cô? Còn cố ý dẫn nhiều người đến đây chúc mừng cô.
Có phải vì vừa rồi cô nói không muốn gả cho anh nên anh đã thay đổi chiến lược, định lấy lòng cô không?
"Nhìn tôi làm gì?"
Quyền Cảnh Tứ nhướng mày, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh lửa của những ngọn nến, cùng với khuôn mặt thanh tú của người phụ nữ.
Vân Họa thu hồi tầm mắt, nhìn chiếc bánh, chu môi lẩm bẩm: "Nhưng bây giờ đã mười hai giờ rồi, sinh nhật của tôi đã qua rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)