Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước khi tìm được cách phá giải bàn tay vàng đó, Diệp Đường Lê không muốn lại chạm trán với nữ phụ thêm lần nào nữa.
Cô nhìn xuống đôi tay trắng nõn được chăm sóc kỹ lưỡng, móng sơn tinh tế, khác hẳn với đôi tay đầy vết chai và sẹo của mình ở cổ đại.
Cô nhắm mắt nhớ lại, may mà mười mấy năm học y không phí công. Vài quyển y thư đến giờ cô vẫn thuộc làu làu.
Lòng dần ổn định lại, Diệp Đường Lê đứng dậy khỏi sofa, ngồi xuống trước gương trang điểm. Khi thấy gương mặt thật của mình, cô khẽ khựng lại.
Thiếu nữ trong gương cũng trợn to mắt, ngón tay chạm lên gò má.
Sau mười mấy năm sống trong thân xác của một người phụ nữ xấu xí với khuôn mặt dị dạng, đột nhiên được thấy nhan sắc này, tim cô không khỏi rung rinh.
Thật lòng mà nói, lãi to rồi!
Ai mà không thích sở hữu một gương mặt xinh đẹp chứ? Diệp Đường Lê mỉm cười với chính mình trong gương.
Phòng hoá trang cách âm không tốt, mấy thợ trang điểm ở phòng bên đang túm tụm bàn tán vụ quần lót hôm nay.
“Trời ơi, quần lót thật sự là do Diệp Đường Lê trộm à?”
“Trên mạng bùng nổ rồi, nghe nói hợp đồng quảng cáo sắp bị huỷ, mấy triệu tệ chứ ít gì.”
“Sợ gì, có độ hot là được, lên vài show thực tế là tiền vô như nước.”
“Nhưng mà con gái mà, cả đời mang tiếng sát thủ quần lót có hơi...”
“Thì sao chứ? Giới giải trí còn đầy chuyện dơ bẩn hơn kìa. Bò lên giường tìm đại gia có thiếu gì đâu, sát thủ quần lót đã là gì, chỉ cần nổi là được.”
Diệp Đường Lê nghe xong, sắc mặt trầm xuống. Kiếp trước, cô bị công ty quản lý thuyết phục, chạy đôn chạy đáo lên show, ngày ngày đối đầu với Diệp Bích Yên nên không điều tra được sự thật rốt cuộc ai là người bày ra cái bẫy quần lót đó.
Cô mang theo nghi hoặc đó đến tận lúc kiệt sức mà chết.
Đang mải nghĩ ngợi, cửa phòng hóa trang bất ngờ bật mở. Trợ lý Đào Thanh Thanh hấp tấp chạy vào, thấy Diệp Đường Lê đã tỉnh thì gương mặt ngăm ngăm lập tức nở rộ nụ cười tươi tắn.
“Chị Đường, chị tỉnh rồi à? Tốt quá rồi. Nào, đây là nước mật ong, chị uống chút đi.”
Đào Thanh Thanh luống cuống, trước kia Diệp Đường Lê luôn trong trạng thái căng thẳng, cực kỳ nhạy cảm, rất khó chiều, khiến không ít trợ lý bỏ chạy.
Nhưng sau một thời gian tiếp xúc, cô ấy cảm thấy Diệp Đường Lê thật ra không khó gần như người ta đồn. Chỉ là cô quá nhạy cảm, lại hơi tự ti.
Đào Thanh Thanh len lén liếc nhìn Diệp Đường Lê, chỉ thấy hôm nay Diệp Đường Lê dường như thả lỏng hơn, cả người tỏa ra ánh sáng trắng thuần khiết.
“À đúng rồi, chị Lật sắp tới rồi ạ.”
Chị Lật là quản lý của Diệp Đường Lê.
“Ừ, chị biết rồi.” Diệp Đường Lê đáp.
Cô lau lớp son còn dính trên khóe môi, lại uống thêm một ngụm nước mật ong ngọt ngào. Lúc nãy ngất đi là do quá lo lắng khiến gan bốc hỏa, trong Trung y có câu “Can theo Tỳ thăng, Phế theo Vị giáng”. (1)
(1) Câu nói này phản ánh nguyên lý vận động khí hóa giữa các tạng phủ trong y học cổ truyền, dựa trên sự cân bằng thăng (đi lên) và giáng (đi xuống).
Giờ tâm trạng đã dịu xuống, lại thêm nước đường nóng vào, ngũ tạng như được khởi động, chân khí dâng lên từ vị phủ, âm dương điều hòa, cả người mới thực sự sống lại.
“Thanh Thanh, chị có việc quan trọng nhờ em, nhất định phải làm cho bằng được. Em tìm cái quần lót đó mang đến đây, cứ nói là chị để quên ví, tiện thể nhặt luôn cái quần lót, nhớ bỏ vào túi zip bảo quản nhé.”
Đào Thanh Thanh lập tức gật đầu cam đoan sẽ hoàn thành.
Diệp Đường Lê cũng yên tâm phần nào. Đời trước, cô cứ mải đắm chìm trong cảm giác hối hận vì lại khiến mẹ thất vọng mà đánh mất bằng chứng quan trọng là chiếc quần lót kia, sau này cũng không tìm lại được.
Giờ việc cấp bách là phải lấy được nó trước, sau đó đem đi xét nghiệm DNA.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)