Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giải Nghệ Làm Thầy Thuốc, Nữ Diễn Viên Bất Ngờ Nổi Tiếng Trong Show Thực Tế Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Diệp Đường Lê liếc thấy số người tăng lên, tìm được cảm giác, cô nói năng lưu loát: "Đoạn này trích từ Y Giới Thập Huấn trong Hoàng Hán Y Học, lời răn này chia bác sĩ thành thượng công và hạ công. Thượng công là bác sĩ có y thuật cao minh, còn hạ công chính là lang băm mà chúng ta thường nói."

Trong phòng livestream có người hỏi: [Vậy cô là thượng công hay hạ công?]

[Tự tâng bốc thôi, nói mình là bác sĩ cao minh cơ đấy.]

Diệp Đường Lê đặt bút lông xuống, mỉm cười: "Tôi nghĩ rằng tất cả bác sĩ đều hy vọng mình được đứng trong hàng ngũ thượng công. Nếu không có sự tự tin này, tôi đã chẳng học y, càng không ngồi đây livestream khám bệnh."

[Ý là tự nhận mình là thượng công chứ gì, khẩu khí lớn thật. Nhưng tôi bị cô ấy thuyết phục rồi.]

[Nói thì hay lắm, người tự xưng là bác sĩ Trung y gần đây nhất hiện đang đạp máy may trong tù rồi.]

[Chủ phòng 99% không phải bác sĩ Trung y đâu, Trung y trong nước thành thần học hết rồi, cả thế giới người dám tự xưng là bác sĩ Trung y không quá 5 người, mà toàn là bọn nửa mùa, không so được với bác sĩ lâm sàng. Có điều chắc chắn là cô ấy đã qua kỳ thi chứng chỉ hành nghề, nếu không nền tảng sẽ không cho cô ấy livestream khám bệnh.]

Chắc chắn là vậy rồi, bằng cử nhân và chứng chỉ hành nghề của cô đã được nền tảng xét duyệt thông qua.

Trong lòng Diệp Đường Lê dâng lên niềm vui sướng, cô cố gắng kiềm chế sự hân hoan, bình tĩnh nói: "20 vàng."

Chỉ 20 thôi à, tức là 19 tệ 8 hào sao? Ít như vậy ư?

Người kia còn đang chần chừ thì cơ hội lại bị một người khác cướp mất.

Hệ thống nền tảng thông báo: [Khán giả Lão Vương Hàng Xóm gửi yêu cầu kết nối với bạn.]

Diệp Đường Lê nhấn chấp nhận, màn hình máy tính chia làm hai, bên trái là phòng livestream của cô.

Bên phải là nửa thân trên của Lão Vương Hàng Xóm, Diệp Đường Lê có thể nhìn rõ mặt anh ta, đó là một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi.

Còn những người khác chỉ nhìn thấy một cái đầu hoạt hình đã được hệ thống xử lý.

Lão Vương Hàng Xóm cũng không dài dòng: "Người tôi rất dễ bị nóng trong, cứ ăn chút đồ cay hay đồ xào là chảy máu cam, ăn đồ chiên rán cũng không chịu nổi, họng vừa sưng vừa đau, sáng ngủ dậy hắt hơi một cái cũng chảy máu cam."

Môi người anh em này khô nứt nẻ, da dẻ cũng thuộc loại khô, Diệp Đường Lê quan sát xong liền nói: "Anh thè lưỡi ra tôi xem nào."

Lão Vương Hàng Xóm ồ lên một tiếng, thè lưỡi ra một cách không được tự nhiên lắm.

Màu lưỡi nhạt, rêu lưỡi trắng mỏng, tân dịch trong khoang miệng ít.

Diệp Đường Lê vừa nói vừa viết đơn thuốc: "Anh là người Quảng Đông, thích uống trà giải nhiệt phải không?"

Lão Vương Hàng Xóm gật đầu: "Tôi là người Quảng Đông mà, bị nóng trong người, ngày nào cũng uống trà giải nhiệt."

[Chậc, người Quảng Đông thì mọi người còn nghe ra giọng được, chứ thích uống trà giải nhiệt thì làm sao mà nhìn ra?]

[Mười người Quảng Đông thì hết chín người thích uống trà giải nhiệt rồi.]

Diệp Đường Lê tiếp tục nói: "Trước đây bác sĩ đã tiêm cho anh không ít Penicillin đúng không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc