Nhìn theo hướng cái mỏ quạ, Diệp Minh kinh hãi thấy một con quái vật khổng lồ, hình thù gớm ghiếc. Chưa kịp nhìn kỹ, nó đã phát hiện ra anh. Con quái vật nhảy bổ tới chân tường, đôi cánh sau lưng dang rộng như một loài dơi quỷ. Nó cào trúng chân khiến Diệp Minh ngã nhào ra phía ngoài bức tường. Tưởng đã thoát thân, nhưng khi vừa ngẩng lên, anh thấy một bóng đen bao trùm. Con quái vật đã bay ra ngoài!
Diệp Minh ra sức chạy trốn trên con lộ lớn, nhưng đôi chân trẻ con quá yếu ớt. Phố xá, xe cộ và dòng người biến mất trong chớp mắt, bầu trời chuyển sang màu xám xịt, gió rít gào như muốn nuốt chửng anh. Con quái vật quắp lấy anh, mổ lên người những vết thương sâu hoắm, máu chảy đầm đìa. Ngay lúc cận kề cái chết, nó đột ngột giật lấy sợi dây chuyền trên cổ anh rồi bay vút lên không trung.
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng đến lạ kỳ, chỉ còn tiếng thở của mọi người. Diệp Minh nằm trên giường, cảm thấy bầu không khí đột ngột trở nên nặng nề.
Đúng lúc đó, tim Cơ Thập Nhất đập nhanh liên hồi. Trước mắt cô bỗng tối sầm lại, một luồng khí ấm áp từ ngực lan tỏa. Một đôi mắt vằn tia máu, đầy rẫy sự kinh hoàng hiện ra rồi biến mất trong chớp mắt. Ý thức trở lại, Cơ Thập Nhất thở dốc, nhận ra mình vẫn đang ở trong phòng bệnh.
Liên Diệc sắc sảo nhận ra sự bất thường: “Cô thấy không khỏe ở đâu à?”
Cơ Thập Nhất lắc đầu, lẩm bẩm: “Đôi mắt...”
Linh lực ít ỏi vừa rồi đã giúp cô nhìn thấy một mảnh ký ức liên quan đến giấc mơ của Diệp Minh.
“Đôi mắt? Đôi mắt làm sao?” Liên Diệc hạ giọng hỏi dồn.
“Không phải...” Cô cúi đầu suy nghĩ, rồi đột nhiên thốt lên: “Có phải sợi dây chuyền đó là của người khác tặng anh không?”
Diệp Minh ngạc nhiên: “Sao cô biết? Đó là món quà bố tặng tôi từ nhỏ, tôi luôn mang theo bên mình.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. Quả nhiên là vậy. Cơ Thập Nhất tiếp tục: “Cho tôi xem ảnh bố anh được không, tấm nào gần đây nhất ấy.”
Diệp Minh đưa điện thoại ra, trong ảnh là anh và bố đang cười rạng rỡ. Ánh mắt trong ảnh chính là đôi mắt cô vừa thấy, chỉ có điều đôi mắt trong linh ảnh đầy hoảng loạn, còn đôi mắt trong ảnh thì hằn vết chân chim của thời gian.
Cô thở phào, khôi phục tông giọng bình thản: “Giấc mơ này cho thấy anh không phải là mục tiêu thực sự.”
Liên Diệc lập tức phản ứng: “Ý cô là chúng nhắm vào bố cậu ta?”
Cơ Thập Nhất gật đầu. Những gì linh lực cho cô thấy cộng với diễn biến trong mơ đã quá rõ ràng. Con quái vật trong tiềm thức Diệp Minh không muốn hại anh, mục tiêu của nó là sợi dây chuyền – thứ đại diện cho người bố. Diệp Minh bị vạ lây là do anh đang giữ vật đó. Rất có thể bố của Diệp Minh đã chứng kiến một điều gì đó khủng khiếp, nên hình ảnh đôi mắt đầy sợ hãi mới hiện lên trong linh cảm của cô.
Thực tế, Diệp Minh khá may mắn. Những giấc mơ cảnh báo chính xác thường rất hiếm gặp, vậy mà anh lại mơ thấy đến hai lần với mức độ ngày càng rõ nét. Giấc mơ thứ hai này chắc chắn liên quan mật thiết đến lý do anh phải nhập viện hôm nay. Và có lẽ, vẫn còn một giấc mơ thứ ba nữa.
Phạm Dương hăng hái kết luận: “Vậy là con quái vật giết quạ đen rồi tấn công Diệp Minh vì cậu ấy đeo sợi dây chuyền? Và vì sợi dây đó đại diện cho người bố, nên mục tiêu thật sự chính là ông ấy, đúng không?”
Liên Diệc huých anh ta một cái. Cơ Thập Nhất gật đầu xác nhận: “Anh nói đúng.”
“Hay là quái vật và quạ đen tranh giành sợi dây? Kiểu như tình tay ba ấy?” Phạm Dương lẩm bẩm suy đoán.
“Không phải, là vì bố của Diệp Minh đã tận mắt thấy một chuyện gì đó.” Cơ Thập Nhất đính chính.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)