Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giấc Mộng Đế Vương Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Đến doanh trướng, Thái phó xoay người xuống ngựa trước rồi đưa tay kéo Hoàng thượngđangởtrênlưng ngựa xuống, ra lệnh cho thị vệ canh gác: “Thân thể Hoàng thượngkhôngkhỏe, muốn vào doanh trướng nghỉ ngơi. Ngườikhôngliên quanthìkhôngđược vào.”

Lúcđivào doanh trướng, Thái phó liền đem Hoàng đế ở trong ngực ném xuống giường trải nệm lông cừu, Niếp Thanh Lân lănmộtvòng mới ngừng lại.

Quay đầu nhìn tư thế đằng đằng sát khí của Thái phó, Niếp Thanh Lân bị dọa co rụt người lại,nhỏgiọngnói: “Thái phó, trẫmkhôngphảikhôngthoải mái…”

Thái phó cởi thắt lưng, hung hăng vứt quamộtbên,nói: “Thần đáng chết,nóidối trước thánh giá,thậtra là chính thầnkhôngthoải mái, mong Hoàng thượng rủ lòng thương, giúp vi thần trị bệnh.”

nóixong liềnkhôngkhách khí mà cởi quần áo,đilên giường, muốn cởi quần áo của Niếp Thanh Lân.

Tiểu Hoàng đế bị thần hạ ép buộckhôngcó đường trốn, chỉ có thể đem vùi mặt xuống đệm, tay cầm lấy lông cừu, chết cũngkhôngchịu xoay đầu: “Nếu Thái phó làm ẩu, trẫmsẽhô to cho cả nơi này biết Thái phóđanglàm gì với trẫm!”

Niếp Thanh Lânkhôngnóidối, lều này tuy làm từ ba tầng da trâu thuộc, nhưng hiệu quả cáchâmkhôngthể bằng tường gỗ. Nếu cóâmthanh, thị vệ bên ngoài hoàn toàn có thể nghe đượcmộtchút động tĩnh.

Nhưng Thái phó sao có thể đem mấy lời uy hiếp của nàng để ở trong lòng, nhìn bé conđangvùi đầu, mông hơi vểnh lên, đưa tay sờ nơi vẫn va vào mình ởtrênlưng ngựa, cảm xúc quảthậtrất tốt, rất mềm mại.

Trong lònghắnbiết bé conkhôngthích mình, nếuthậtsựép buộcthìcũngkhôngổn. Nhưng bây giờhắnthậtsựlàkhôngnhịn nổi nữa rồi, giả vờ làm quân tử cũngkhôngđược.

Dứt khoát đè lên người Hoàng đế, nắm lấy bàn taynhỏbé nhưkhôngcó xương, ngậm lấy vành tai xinh xắnnói: “Hoàng thượngkhôngmuốn thần hầu hạ Hoàng thượng, vậythìmời Hoàng thượng đến khinh bạc thần là được rồi”

“…”

Ngoài lều, thị vệ đứng cách trướng ba trượng, lúc mới bắt đầu còn nghe thấy vài tiếng kêu sợ hãi của Hoàng đế xuyên qua trướng truyền ra ngoài, về sauthìim lặng hơnmộtcanh giờ.

Nguyễn công công cùng tùy tùng đến đây, tính toán thời gian thấyđãđến lúc Hoàng thượng và Thái phó dùng bữa rồi. Trùng hợp là hôm qua tướng sĩ săn được con hươu sao liền dâng lên Thái phó.

Chỗ thịt tốt nhất được đầu bếp cắt mỏng như cánh ve, xếp chồng lên chiếc mâm bằng vàng, chỉ chờ đến lúc dùng bữathìnhúng vào nồi canh gà nóng hổi, trở qua lại vài cái, tươi ngon mười phần, là món ăn thích hợp nhất khi dã ngoại cắm trại.

Thái phókhônggọi,hắncũngkhôngdámđivào, chỉ có thể đứng ở bên ngoài chờ.

Qua gần nửa canh giờ, Thái phó mới lười biếng để cho Nguyễn công công tiến vào hầu hạ.

Nguyễn công công nângmộtkhay trànhỏtiến vào doanh trướng, đụng vào màn cửa, mùi vị quen thuộc của việc kia trong cung đình làm lão hoạn quan run lên.

Tiểu Hoàng đế mệt mỏi,đangđắp chăn mỏng trùm qua đầu, ngủkhôngnhúc nhích.

Thái phó đại nhân ngồi bên giường, vạt áo nửa mở lộ ra cơ ngực rắn chắc, tấm đệm đắp bên hông, nhận lấy chén trànhẹnhàng uốngmộtngụmnói: “Lấy quần áo cho bản Hầu thay”

Bởi vìđidu ngoạn ở vùng ngoại ô, các quảnsựđều mang quần áo dự bị trong rương đặt ở trong doanh trướng, chuẩn bị cho bất kì tình huống nào.

Nguyễn công công khom người cúi đầuđiqua, bên giường có cái quần ướt, còn có mấy cái khăn bẩn,điđến trước rương, mở ra tìm áo lót và quần áo ngoài của Thái phó, bàytrêngiường liền lui ra ngoài.

Lúc trở lại tẩm cũngđãlà giờ đốt đèn. Tay mềm của Niếp Thanh Lân vẫn còn ê ẩm, vẫnkhônghoạt động bình thường nổi. Hôm nay An Xảo Nhikhôngđượcđicùng, ra ngoàinhỏgiọng hỏi tiểu thái giám: “Hoàng đế cưỡi ngựa bao lâu? Lại trở nên mệt mỏi như thế?”

Hôm nay bọn thái giám trong nội cung đều bị Nguyễn công công tỉ mỉnóiqua, hỏimộthồi lâu cũngkhôngbiết lý do.

Cuối cùng cũngkhôngcó cách nào, lúc tiểu chủ nhân vừa nằmtrêngiường êm vừa uống trà nhịnkhôngđược lải nhải: “Hôm nay sao lại như vậy? Sao Thái phó lại để cho thánh thượng mệt mỏi như vậy? Rốt cuộc là cưỡi ngựa nắm dây cương bao lâu để cho tay run như thế này?”

Niếp Thanh Lân cười khổ, nhìn chằm chằm vào khói hươngđangbay lượn lờ ở cạnh bàn, ngồi ngốcmộtlát, thở dài: “Ai, dây cương vừa to vừa dài…”

thậtra, sở dĩ Thái phó đưa ngựa cho Hoàng thượng, ngoài lý do mình đập nát cái bàn trước mặt Hoàng đế, muốn dốc sức nịnh nọt hàn gắn quan hệthìquan trọng nhất là lần đua ngựa mỗi nămmộtlần vào đầu xuân sắp tới rồi.

trêntriều đình, quan totrênnhị phẩm có thể mang theo nữ quyến cùng các vị tần phi trong nội cung của Hoàng đế mở tiệc bên hồ, giơ roi thúc ngựa, cùng vui đùa phẩm rượu, đây cũng là cuộc sống tung tăng như chim sẻ saumộtmùa đông bị đè nén của các nữ quyến quý tộc.

Mấy ngày nay lúc Thái phó đến tìm Hoàng đế đều bị ăn bế môn canhkhôngmềmkhôngcứng. Lần này ngay cả cười tiểu Hoàng đế cũngkhôngcho Thái phó.

Nếu là bình thường, Thái phóđãgiận từ lâu, bàn trà lại nát thêm vài cái. Nhưng lần này Thái phó lại rất hòa ái, dù tiểu Hoàng đế có trưng ra khuôn mặtnhỏnhắn như thế nàothìkhuôn mặt tuấn tú của lão nhân gia chưa từng trở mặt.

Vào ngày đua ngựa, đường đến Yến Tử Hồđãsớm được niêm phong. Trong phạm vi trăm dặm đều có treo lụa vàng.

Đài xem đua ngựađãsớm được dựngtrênYến Tử Hồ. Ngoại trừ Hoàng đế, quan nhất phẩm triều đình cũng có thể mang theo người nhà đến xem toàn bộ tình huống trận đua ngựa.

Vì Hoàng đếkhôngcó phi tần nên gọi mấy phi tửkhôngvào lãnh cung của tiên hoàng ra tiếp khách, hậu cung xem như có đủ.

Trong cung Vân phiđãim lặng từ lâu, lần này cuối cùng cũng lộ mặt, chỉ là vẻ mặtkhôngcònsựtươi đẹp của ngày xưa, quần áotrênngười nàng ta cũng lộ ra vẻ già nua.

Niếp thanh Lân kín đáo liếc nàng tamộtcái, trong lòng thoáng than thở. Cho dùkhôngbị đày vào lãnh cũngthìthế nào, hôm nay các phi tử của tiên hoàng ngay cả phong hào thái phi cũngkhôngcó, dù các đại thần có dâng tấu lên Thái phóthìcũng bị bác bỏ ngay.

Thái phó hạmộtquân cờ tốt,hắndốc hết sức làm tiên đế trở nên nhạt nhòa.

Hôm nay Vệ Lãnh Hầu làm chủ việc nước, triều đình phải biến đổi, lại miễn giảm năm năm lao dịch cho dân chúng, so sánh với hôn quân trước kia quảthậtlà khác nhaumộttrờimộtvực. Dân chúng Đại Ngụy chỉ biết Vệ Lãnh Hầu mà khắp nơi lại đềukhôngbiết có tân đế.

Lúcnóichuyện phiếm với Trương thái y, nghenóidân gian nam bắc còn lưu truyềnmộtphiên bản: Minh đế nước Ngụy là sát tinh hạ phàm loạn thế, con cái tất nhiên là bạo quân, thời điểm hoàng tử trộm sửa lại thánh chỉ, ép chết thái tử tiền triều mới giành được thiên hạ. Mà Thái phó là Võ Khúc tinh hạ phàm, lập lại trật tự, cứu dân chúng Đại Ngụy khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng.

Lúc ấy Niếp Thanh Lân nghe được rất vui, liền hỏi Trương ngự y, nếu tính toán như vậythìmình là ngôi sao nào?

Thái y chất phác trung thực, ngây ngốc nhìn khuôn mặt thanh lệ của tiểu Hoàng đế, thành thực đáp, căn bản làkhôngcó chuyện gì về tân đế. Có lẽ trong mắt Thái phó, mình chỉ là hạt bụi vướngtrênlong ỷ, chỉ cần thổimộthơi là đủ, còn bàn đến chuyện sao trăngtrêntrời làm gì?

Quét mắtmộtvòng nhìn phi tần của phụ hoàng sát tinh để lại, Niếp Thanh Lân lại chuyển qua nhìn Võ Khúc tinhđanghớn hở như gió xuân.

Hôm nay Thái phó đại nhân mang theo rất nhiều gia quyến. Ngoại trừ Tứ phu nhân, Vân Hươngthìcòn cómộtvị tiểu nương tử xinh đẹp.

Nghenói, đó là thiên kim Đổng Diệuâmcủa chủ quan hộ bộ Đổng đại nhân, chẳng những đôi má mềm mại, mà tuổi còn rất trẻ,khôngđầy mười sáu. Nghenóimới đến phủ Thái phó, rất được sủng ái, rất có thể cho nàng làm chính thất.

Thái phó nhìn những con ngựađangchiến đấutrênmã trường, tân thiếp Diệuâmở bên cạnh cũng săn sóc, dùng chén bạch ngọc đổ rượu bồ đào do Tây Vực tiến cống, bàn taynhỏbé duỗi ra,nhẹnhàng đưa tới miệng Thái phó đại nhân.

Thái phó đại nhân nhìn chăm chú, bắt lấy tay ngọc thon thon uốngmộthơi cạn sạch chén rượu, thuận tay nắm vai Diệuâm, thoải mái cười to cùng các đồng liêu bên cạnh.

Vệ Lãnh Hầu ômnhẹNgũ phu nhân trong ngực, vẻ mặt được sủng ái lại ngượng ngùng, nhìn sang Tứ phu nhânđangcắn chặt hàm răng trắng ngà, vặn khăn trong tayđangngồi lẻ loimộtmình, sắc mặt tối tăm lại giống như tỷ tỷ thứ xuất của nàng.

Lúc này còn chưa được bao lâu, dung nhan kiều mỵ vẫn còn, gối còn chưa lạnhđãthất sủng như vậy. Nếu cómộtngày Võ Khúc tinh kia chính thức ngồi lên điện Kim Loan, xây dựng hậu cung. Có thể tưởng tượng được cảnh hồng nhan đấu tranh trong đó ghê gớm đến mức nào!

Đợi đến khi trận đấu kết thúc, Thái phó đại nhân buông giai nhân trong ngực ra, dặn dò nàng nên giao thiệp cùng gia quyến của các vị quan viên khác, sau đó đứng dậy đến gần Hoàng thượng, hạ giọngnói: “Chiều rồi, thần và Hoàng thượng vào doanh trướngnghỉmộtlát”

Niếp Thanh Lân tự mình làm theoyêucầu của Thái phó, hiểu ra rất nhiều chuyện, tối thiểu những tiếng kì quặc phía sau rèm cửa, tiếng ván gỗ kẽo kẹt trong mấy cuốn sách đọc để tiêu khiển cũngđãhiểu biếtmộthai.

Chả trách phụ hoàng lại mê muội vì cái này,thìra là rất đa dạng!

Mà Thái phó trước mắt này là sắc tinh đầu thai,cônương nào rơi vào trong tayhắn, dù quần chưa cởi, áo chưa kịp thoátthìtrinh tiết cũngđãbị phá hủy hơn nửa rồi.

Nghĩ vậy, tiểu Hoàng đế mỉm cườinói: “Ngày đầu xuân trẫm muốn phơi nắngmộtlúc, nếu Thái phó mang theo gia quyếnthìnên mang các nàngđivào doanh trướng nghỉ ngơimộtchút”.

Thái phó nghe những lời ấy, hơi cau mày, sau đó lại giãn ra, trở về từ lần cưỡi ngựa ngày đó, Long Châu vẫn khó chịu với mình.

Cũng trách chính mình lần đấy quá gấp gáp, từ khi gặp bé con liềnđivào ma đạo, vẫnkhôngthân cận với thiếp thất trong phủ, dù Ngũ phu nhân mới nạp vào cửa cũngkhôngcó hứng sủng hạnh. Dục vọng tích tụthìsẽtràn, lớp sóng sau cao hơn lớp sóng trước, dọa tiểu Long Châukhônghiểusựđời. Cho nên tất nhiênsẽtha thứ việc khó chịu vớihắnmấy ngày nay.

Nhưng hôm nay chư vị đại thần đều ở đây, dù mình vô lý cũng đâu thể lừa gạt thánh thượng vào doanh trướng làm chuyện gì! Bé con có cần dùng kế ấy để tránh mình như rắn rếtkhông?

Ngay lập tức, Thái phó vốnkhôngđược coi là người có tính tình khoan dung bắt đầukhôngthoải mái.

Nhưng nghe Hoàng đếnóixong đoạn sau, Thái phó lại cảm thấy có chút giật mình, trong lòng buồn cườinói: Bảo bối Long Châu của mình cũng mảnh mai giống phụ nhân bình thường, cũng học tranh giành ăn giấm chua,khônglẽ muốn biến thành nữ nhi như người ta sao?

Liền nhắm mắt phượng,âmthanh lạnhđivài phần: “Thần vẫn cảm thấy Hoàng thượngkhôngnên phơi nắng, thỉnh thánh thượng theo thần vào doanh trướng”

Niếp Thanh Lân thấy Thái phó thựcsựtức giận, lập tức buông bánh ngọt táo đậu xanhđãăn hếtmộtnửa trong tay ra, bột bánhtrênmiệng cũngkhônglau, ngoan ngoãnđitheo Thái phó vào doanh trướng.

Lúcđivào, cũngkhôngđợi nàng ngồi vững, Thái phó lạnh lùng hỏi thăm: “Hoàng thượngđangmuốn dằn mặt thần sao?”

Niếp Thanh Lân rất muốn khóc: “Ái khanh có cho hoàng tộc Niếp thị chút mặt mũi nào sao, trẫmthậtsựlàkhôngcó mặt mũi để trưng lên đâu!” Thế nhưng bên ngoài lại cung kínhnói: “Vừa nãy ăn bánh ngọt quá ngon, trẫmkhôngbỏ được, trẫm biết sai rồi, Thái phó đừng tức giận.”

Thái phó biếtrõbé connóilà biết sai, nhiều lắm là ởtrênkhóe miệng,khôngbao giờ để tâm. Tuy trong lòng vẫn còn buồn bực nhưng nhìn bé con vẫn còn lè lưỡi liếm bột ở khóe miệng, vừa bực vừa buồn cười, khuôn mặt sa sầm vừa nãy liền trở lại bình thường, híp mắt phượngnói: “Thân là vuamộtnước, nhưng hếtmộtnửa tâm tưđãnghĩ đến chuyện ăn,đãvậy ăn nhiều như thế nào cũngkhôngmập được, nhìn ngài xem có giống quân vương củamộtnướckhông?”

Lần này Niếp Thanh Lânthậtsựcảm thấy Thái phónóirất đúng,nóikhôngchừng mình là sao đói hạ phàm, ăn luôn nửa giang san mục nát còn sót lại của sát tinh phụ hoàng nhà mình để lại, giúp Võ khúc tinhmộttay. Cũngkhôngbiết tương lai khi mấy người ấy quay về Thiên Cung, người có tài ăn nhiều như mình có đượcmộtphong bao lì xì của Võ Khúc tinh haykhông?

“Trẫm mất lễ nghi trước mặt các quan lại màkhôngbiết, may mắn có Thái phó nhắc nhở, Thái phó đại nhânthậtsựlà hi vọng của trẫm, là rường cột của quốc gia…”

Đáng tiếc, lần này còn chưa tâng bốc xongđãbị Thái phó thô lỗ kéo vào ngực: “Tâm ý của vi thần đối với Hoàng thượng, có nhật nguyệt chứng giám, nhưng Hoàng thượng nên biết nam nữ hữu biệt, cho dù trong lòng thần coi Hoàng thượng là báu vật quý giá nhất, nhưng chủ mẫu trong phủ phải là nữ tử. Hoàng thượngkhôngcần phải học nữ tắc như người ta, theo nữ tử hẹp hòi ăn giấm chua ghen ghét, lại là hạ thấp thân phận của mình.”

Tiểu hoàng để chớp chớp mắt, mãi mới hiểu được ý của Thái phó.khônghổ là người muốn làm việc lớn, có khí phách!

Nàng muốn giải thích với Thái phó, mìnhkhôngcó sa đọa đến mức ăn giấm chua cùngmộtđám thiếp thất trong phủ củahắn, nhưng nghĩ lại lời này cũng hơi làm mất mặt Thái phó, giống như nghi ngờ mị lực nam nữ đềuyêucủa Thái phó, tranh thủ sửa lờinói:

“Trẫm nhớ kỹ, về sau Thái phó ôm vợ nạp thiếp, trẫm tuyệt đốikhôngcan thiệp và chuyện trong nhà của Thái phó đại nhân. Nhưng nếu Thái phó dám nắm tay của mỹ thiếu niên nào đó ở trước mặt trẫm, trẫm… nhất địnhsẽcào mặt thằng kỹ nữ phóng đãng kia!”

Từ “kỹ nữ phóng đãng” này là vốn là Hoàng thượng mới học được ở trongmộtcuốn sách về chuyện tìnhyêu. Bốn chữ đơn giản,nóinăng có khí phách, lúc ấy nàng học ngữ điệu của người đàn bà chanh chua nhiều lần, luyện tập nhiều lần,khôngnghĩ làsẽđược dùng nhanh như vậy.

Quả nhiên là họcthìsẽcó chỗ dùng!

Học thức “uyên bác” này lập tức làm Thái phó đại nhân thay đổi nét mặt, khuôn mặt lạnh lùng, mặt phượng hơi trừng, môi mỏng khẽ mở, nghiến răng nghiến lợinói: “Ngươi học được loại từ ngữ bẩn thỉu này ở đâu?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc