Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giấc Mộng Đế Vương Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

Mật thám báo tin lại chỉ đến đây, về phần Hưu Đồ Liệt kia ôm ấp kỹ nữ, cùng đám tiểu quan bên trong chơi trò dâm dục như thế nàothìkhôngai biết được.

Vệ Lãnh Hầu ngồi ở trước án thưnhẹgõ mặt bàn, trầm ngâmmộtlúc lâu, tên Hưu Đồ Liệt kia trước đây khi vừa nhìn thấy khuôn mặt thanh lệ của Hoàng đế, liền nổi lên tà tâm, chắc là những con quỷ đói sắc, như những tên man di ngông cuồng đến Trung Nguyênmộtchuyến, dạo chơimộtvòng đến chỗ trăng hoa cũng chẳng có gì là lạ.

Nhưng Vệ Lãnh Hầu vẫn cảm thấy có chútkhôngổn, tuy rằnghắnvà Hưu Đồ Liệtđãchính thức giao đấu, dù chỉ cómộtlần ở trà lâu kia, nhưnghắncảm thấy tên Hưu Đồ Liệt kia ởmộtphương diện nào đó rất giống mình...

Ví dụ như, những tâm tư mưu đồ trong mắthắnkhó có thể che lấp, đó là ánh mắt trần ngập dã tâm xâm lược của nam nhân, người có dã tâm bừng bừng như Hưu Đồ Liệt sao có thể ởtrênđịa bàn của kẻ thù ăn chơi đàng điếm?

Giờ phút này, Vương tử Hung Nô đúng làđangngã trong phù dung trướng ấm, nhưng ngườiđangxin cởi áo tháo thắt lưng ở trước mặthắnkhôngphải là thiếu nữ xinh đẹp mà lạimộtthiếu niên xinh đẹp phong trần mười phần.

Đây là trời giúp Hung Nô! Nếu như đời này,hắnkhôngthể san bằng Đại Ngụy, chiếm lấy vùng đất giàu có này, sử dụng đám dân đen nhu nhược yếu hèn như sơn dương đó,thìhắnsao có thể xứng làHùng Ưng*trênthảo nguyên được phụ vương coi trọng?

*Chim ưng oai hùng, ý chỉ nam nhân mạnh mẽ kiêu ngạo

sựnhẫn nại của Hưu Đồ Liệtđãmất, vung tay về phía tiểu quanđanglắc môngtrênđất kia: “Được rồi, trong phòngkhôngcó ai, các phòng xung quanh cũng đều là thuộc hạ của tại hạ,khôngcó người nghe lén, mặc quần áo vàođi, sau đónóixem đại nhân nhà người sai ngươinóigì.”

Thiếu niên kia vừa nghe vậy, ý cườitrênmặt nhất thời cứng lại, lưu luyến nhìn thân thể cường tráng của vương tử dị tộc này, thầm nghĩ: Nếu có thể ngủ cùngmộtlần, dùkhôngnhận được bạc, cũng cam tâm tình nguyện.

Đáng tiếc nam tử cao lớn nàykhôngthích nam sắc, nghĩ vậy, tiểu quan tên Bảo Nhi ôm lấy áo bào, cườinói: “Đại nhân nhà ta nghenóingài đích thân đến kinh thành, đặc biệt dặn dò ta phải hầu hạ vương tư chu đáo, nếu vương tửkhôngthích nam sắc,mộtlúc nữa tasẽan bài cho vương tửcônương kiều mỵ nhất ở đây...”

Hưu Đồ Liệt sao có tâm tình cũnghắnPhong hoa tuyết nguyệt, hỏi thẳng: “Gang*mà ta cầnđãtới chưa?”

*Gang là hợp kim giữa sắt và các bon, sắt chiếm 95-98%, dùng để chế tạo vũ khí

Bảo Nhi khó xử lắc lắc đầu: “Tuy rằng gang kia được giám sát và chế tạo trong quân doanh, nhưng chất lỏng nấu sắt được tinh luyện ở chỗ khác, trong đó có mấy thành phần, phương pháp điều chế quan trọng mà ngay cả đại nhân nhà ta cũngkhôngbiết.”

Hưu Đồ Liệt nghe xong mày rậmkhôngkhỏi nhíu lại. Lần nàyhắnđến Trung Nguyên còn cómộtmục đích vô cùng quan trọng đó là thứ vũ khí sắc bén làm bằng gang đen kia.

Kỹ thuật chế tạo kim loại thô sơ của Hung Nô đều là học tập của Trung Nguyên. Những thợ rèn bị bọn họ đánh cướp về dùng để chế tạo nồi, bátthìđược, nhưng dùng để chế tạo vũ khíthìthô sơ hơn của Trung Nguyênmộtchút.

Trước đó cókhôngít thân tín của An Tây Vương đóng quân ở bên quan, sau khi nghenóiAn Tây Vương bị lật đổ, liền tới nương tựa nhờ biên quan Hung Nô, dùng vàng bạc để đổi lấy chỗ sống yên ổn,hắncũng là nghe được từ trong miệng bọn họ, mới biết đến thứ vũ kia chém sắt như chém bùn kia.

Sau đóhắndùng trăm phương ngàn kế, quả nhiên tìm được phương pháp, nếu mà kỵ binh củahắnđược trang bị vũ khí như vậy, việc công thành tấn công vào trận địa chẳng phảisẽnhư hổ thêm cánh sao?

Bảo Nhi vừa thấy vẻ mặtkhôngvui của Hưu Đồ Liệt, vội vàng cònnóithêm: “Nhưng mà, chủ nhân nhà của tađãcài vào đómộtthợ rèn nhất địnhsẽghi chép lại chi tiết, nhưnghắnkhôngtiện ra mặt, Hưu Đồ công tử xem có cách nào để cạy miệng tên thợ rèn kia ra haykhông...”

Hưu Đồ Liệt nhận lấymộtphong mật hàm, lạinói: “Ngươi vừanóiđãtừng gặp Thái phó, tên Thái phó kiathậtsựcó đoàn tụ chi phích?”

Người tên Bảo Nhi trước đây từng hậu hạ An Vinh vương,đitheohắnđến tửu lâu ăn cơm với Vệ Lãnh Hầu, trong bữa tiệc rượu đó Vệ Lãnh Hầu có nhìn mình vài lần, liền nghĩ Vệ Lãnh Hầu kiađãđộng tâm nhưng sợ ảnh hưởng đến danh dự nênkhôngthân cận với mình,cơ duyên xảo hợp*,mình có thể quen biết với quý nhân, ở nơi này - nơi nổi lên nhờ việc mua bán hoạt động tình báo.

*cơ hội và duyên phận

Vừa nghe thấy câu hỏi của Hưu Đồ Liệt, Bảo Nhi đắc ý khoe ra câu chuyện này, tự nâng giá trị con người lênmộtchút.

“Mặt Thái phó kia mặc dù lạnh lùng, nhưng vừa nhìn thấy Bảo Nhi liềnkhôngthể dời mắt, dù biết thức thời mà tỉnh lại... Chứ đâu giống như công tử, đối xử với ta rất lạnh nhạt...”nóixong thân mình liến tiến sát vào trong lòng Hưu Đồ Liệt.

Lần này Hưu Đồ Liệt lạikhônghề né tránh, đưa tay ra kéo thân thể Bảo Nhi, tay vuốt hai máhắn, lại chuyển qua cổ mảnh khảnh củahắn, mỉm cười, mặt hơi ngăm đen, lộ ra hàm răng trắng sáng: “Nếu ngươiđãgiúp ta và đại nhân việc quan trọng như thế, tại hạ cũngkhôngthể lạnh nhạt với ngươi,sẽhảo tâm giúp ngườimộttay, giúp ngươi sớm đầu thai kiếp sau có thể làmmộtnam nhi chân chính...”

Khinóichuyện bàn tay tonhẹnhàng dùng sức, xương cổ Bảo Nhi phát ra tiếng răng rắc thanh thúy, người cũng biến thành bùn nhão, ngã xuốngtrêngiường.

Loại người vô liêm sỉ này, vì bạc, có cái gìkhôngthể bán? Nếukhôngmuốnhắntiết lộ tin tức, chỉ có thể đóng chặt miệnghắnlại!

Hưu Đồ Liệt vặn cổ xong, liền đẩy cửađira ngoài, thuộc hạ đứng ở cửa lập tứcđivào, lột sạch y phục của cơ thể mềm nhũn kia, bố trí lạimộtphen...

Chốn yên hoa, việc đùa chết tiểu quan cũngkhôngtính là việc gì đáng ngạc nhiên, chỉ cần bồi thường bạc,sẽkhôngkinh động đến quan phủ.

Hưu Đồ Liệt nghe tiếng oanh ca yến ngữ dưới lầu, hạ cánh tay xuống, chỉ cần vừa độngnhẹ, cánh tay phải liền cảm thấy đau.

Hừ! Hôm đó khi mình và Vệ Lãnh Hầu giao thủ,hắnđãcố ý tấn công cánh tay phải của mình, có ý muốn bẻ gãy nó. Lúc trước mình cũngkhôngnghĩ ra,hiệntại mới để ý,khôngphải là do mình cầm tay tiểu Hoàng đế nên Thái phó kia liền nổi giận hay sao?

Loại bẩn thỉuđãchết trong kia đúng là tự dát vàng lên mặt, cho dù Thái phó kia thựcsựthích nam sắc, nếuđãgặp qua khuôn mặt tuyệt sắc kia, sao có thể coi trọng thứ rách nát nhưhắn?

Quả nhiên Vệ Thái phó là người tài trí hơn người, muốn chơi đùa cũng phải chơi đùatrênlong sàng...

Thú vị!

Mặc dù ghét nam nhi có dáng vẻ mềm mại, nhưng nhớ tới tân đế Đại Ngụy ngồi ngay ngắntrênđiện Kim Loamkhôngnhìn mình, bộ dáng mềm mại cao cao tại thượng, Hưu Đồ Liệt cảm thấy miệng lưỡi có chút khát.

Đợi đến khi mình tư thế oai hùng bước lên điện Kim Loan,sẽngay tại đó cởi hết long bào củahắn... Đúng làmộtchủ ýkhôngtệ chút nào!

Lần đàm phán này, vốn là cả hai bên đềusẽtạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, nhưng lúc đàm phán điều kiện, vậy màmộtbước cũngkhôngnhường, trong đó cómộtđiều kiện là muốn chọnmộtcông chúa Đại Ngụy làmYên Thị*của lão Đan Vu, dùng hòa thân để thắt chặt thêm thâm tình!

*Hoàng hậu của vua Hung Nô

Tuy nhiên lão Đan Vu cũngyêucầu rất cao, muốn tìmmộtquý nữ chân chính của Hoàng đế, chứkhôngđược dùng cung nữ để thay thế.

Hoàng thân Niếp thị, nay đều là cà tím bịnhuốm sương lạnh*,đâu còn cái gọi là tôn quý, dĩ nhiên là Thái phó mở miệng chỉ vào ai, người đósẽphải ngoan ngoãn dâng nữ nhi.

*Hết thời

Cuối cùng Vệ Thái phó chỉ định Bát công chúa của tiên hoàng, Công chúa Thiệu Dương, cũng giống với Hoàng đế, làmộtngười đáng thương, mẫu phiđãmất từ sớm. Tính tình dịu dàng, bộ dạng cũng khá đẹp. Năm nay 16 xuân xanh, đúng độ tuổi thích hợp, nhưng bởi vìkhôngcó mẫu phi sắp xếp, cứ thế kéo dài đến 16 tuổi cũng chưa chỉ hôn Phò mã, nay lại sắp gả sang Hung Nô, trước này xuất phát, cố ý đến chào tạm biệt Hoàng đế, đôi mắt hồng hồng giống nhưđãkhóc cảmộtđêm.

Niếp Thanh Lân cũng biết tính tình bát tỷ này của nàng, vô cùng dịu dàng hiền lành, nay lại bị gả đến đất Bắc chịu khổ, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu.

Vệ Lãnh Hầu vậy mà lại chọnmộtquả hồng mềm dễ vỡ! Thấy nàngkhôngcó cha mẹ để dựa vào, tính tình nhát gan, liền ném tới ổ lang sói. Nhưng mìnhkhôngphải cũng như vậy sao? Nếu trước đây mẫu phinóira thân phận nữ nhi của mình,thìloại chuyện hòa thân tồi tệ này,nóikhôngchừngsẽlà rơi xuống đầu mình.

Nghĩ vậy, càng cảm thấy đồng bệnh tương liên, phân phó An Xảo Nhiđilấy khăn và đá để chườm hai mắt sưng đỏ của hoàng tỷ.

“Hoàng thượng, lần này Thiệu Dươngđi, chỉ sợ khó có thể trở lại Trung Nguyên, về sau giỗ tổ hàng năm, thỉnh cầu Hoàng thượng nhớ sai người chuẩn bịmộtít dưa và rượu trái cây cúng bái trước bài vị mẫu phi của Thiệu Dương, Thiệu Dươngthậtsựkhôngđành lòng mang bài vị của mẫu phi đến nơi hoang vu lạnh lẽo kia...”

Trong mắt Niếp Thanh Lân có chút ngấn lệ, ôn nhu trấn annói: “Lần này Hoàng tỷđi,khôngcần để ý chuyện trong cung, trẫmsẽnhớ...”

Thiệu Dương công chúa ngẩng đầu nhìn đệ đệ tuổi cònnhỏ, đột nhiên nghĩ đến tình cảnh của hoàng đệ lúc này cũng rất khó,nóikhôngchừng làkhôngsống được đến lúc trưởng thành, lại bi thươngnói: “Là Thiệu Dươngkhônghiểu chuyện, nếu Hoàng thượng thấykhôngtiện, cũngkhôngcần miễn cưỡng, việc quan trọng nhất đó chính là Thánh Thượng phải giữ gìn long thể, Thiệu Dương cũng để mặc cho số phận... NghenóiHung Nô kiakhôngthông lễ pháp, cha chết consẽkế thừa, Đan Vu kia tuổi tácđãcao, cũng chả sống được mấy ngày nữa, nếu như vậy Thiệu Dươngsẽphải tái giá với con riêng của lão, đến lúc đó chỉ có thể lấy cái chết để giữ gìn trong sạch, chỉ mong đến lúc đó xin Thái phó khai ân, chấp thuận cho mang quan tài về quê cũ, an táng cùngmộtchỗ với mẫu phi, vậy làđãquá đủ rồi...”

Niếp Thanh Lân nghe xong lời này, vỗ bànthậtmạnh: “Hoàng tỷnóicái gì vậy? Tỷ và ta đều là ngườikhôngchakhôngmẹ,mộtmìnhcôđơn trong cung này, tất nhiênsẽhiểu việc muốn sống cũngkhôngdễ. Ngày thường tuy tỷ đệ chúng takhôngcó cơ hội thân cận, nhưng nay tỷ phải gảđixa, trong lòng trẫm cũng rất khổ sở, nhưng đây chuyện quốcsự, cũngkhôngcó sức ngăn cản. Dù người bên ngoài coi tỷ là quân cờ, nhưng sao hoàng tỷ lại có thể tự khinh bản thân? Khi đến đó, nhất định phải tự nâng cao tinh thần,khôngcần quan tam đó là tình cảnh gì, luôn phải có biện pháp đối phó, nếu lão Đan Vu kia qua đời, cũng rất tốt, đổi lấymộtngười tuổi trẻ cường tráng, mới xứng đáng để hầu hạ công chúa Đại Ngụy ta. Chẳng lẽ chỉ có họ được phép tam cung lục viện, tỷ thân là công chúa chẳng nhẽkhôngthể có phu quân trẻ tuổi? Sao lại muốn tìm cái chết để làm gì? Cái tấm biển trinh tiết kia, ở Hung Nô hoang vắng, cũngkhôngcó chỗ để treo! Nếu hoàng tỷ nhớ đến quê hương, muốn tẫn hiếu với mẫu phi, chỉ có sống mới có cơ hội quay trở về Đại Ngụy...”

Nước mắt công chúa bị tiểu Hoàng đế dọa sợ đến mức phải thu lại, nếukhôngphải chính tai mình nghe thấy, nàngthậtkhôngdám tin Hoàng đế luôn luôn an tĩnh kiasẽnóira những lời hoang đường lớn mật như vậy...

“Lời Hoàng thượngnóichí phải, thầnthậtthẹn với Thiệu Dương công chúa.” Khiđangnóichuyện,khôngbiết Thái phóđãxuấthiệntại cửa đại điện từ lúc nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc