Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giấc Mộng Đế Vương Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Lúc nghe Nguyễn công công bẩm tấu tin tức này, Vệ Lãnh Hầu rất bình tĩnh, bút cầm trong tay cũngkhôngdừng lại,khôngchút dao động hỏi: “Nô tài gây ra chuyện xử phạt chưa?”

Nguyễn công công đứng trước thượng thư phòng thấp giọngnói: “Nô tài giẫm trúng mèo là thị nữ Bình Nhi của Tứ phu nhân Thái phó, đám thị vệ làm sao dám... mạo phạm phu nhân?”

Vệ Lãnh Diêu nhíu mi, lại hỏi: “Súc sinh gây ra họađãxử lý chưa?”

Nguyễn công công cúi đầu,nóitiếp: “...Vân phiđãngay lập tức bảo thủ hạ của mình đánh chết con mèo kia, nhưng...”

Mặc dùkhôngmuốn gặp đứa trẻ kia, nhưng suy cho cùng vẫn là thị nữ của thiếp thất mình dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người gây ra họa, mắt quần thần đều mở to nha!

Vệ Lãnh Hầu biết bản thân phảiđixem thương thế của Hoàng thượng. Tính toánmộthồi,thìrađãlâu rồihắnkhônggặp đứa trẻ kia. Mấy ngày nay,hắnthấy mìnhđãkhôngcòn nghĩ tới phế vật kia nữa, mỗi ngày vẫn như thường lệ, xử lý chínhsự, hồi phủ nghỉ ngơi, cứ tuần tự mà tiến hành.

Quả nhiên, tâm tình hơi lệch khỏi quỹ đạo kia chỉ làmộtthoáng mà thôi, nhất định là chung đụng với tên tiểu Hoàng đế đó lâu ngày, bất tri bất giác tà tính trỗi dậy mà thôi. Tránhkhônggặp mặt,khôngnghe thấy giọngnóimềm mại kia, nhìnkhôngthấy đôi mắt phẳng lặng kia, quả nhiên thanh tĩnh rất nhiều.

hắnvẫn làhắn, vẫn là Vệ Lãnh Hầu sát phạt quyết đoán, quả cảm nhanh nhẹn!

Nghĩ như thế, Vệ Thái phó buông lỏng tâm tư trong lòng, đứng dậy bước ra khỏi thư phòng, chuẩn bịđitẩm cung để làm tròn đạo nghĩa nhân thần.

mộttiếng “Vệ Thái phó yết kiến!” vang lênthìVệ Lãnh Hầuđãsải đôi chân dài tiến vào trong phòng.

Trong tẩm cung rất ấm áp, lư hươngđangđốt là hương hoa nhài thượng hạng, mùi hương thanh đạm quảthậtrất dễ chịu, trongkhôngkhí còn pha lẫnmộtmùi thuốc nhàn nhạt.

Tương khảm trong bầukhôngkhí ấm cúng ấy, làmộtbức tranh vô cùng xinh đẹp.

Kẻ mấy ngàykhônggặp kia vận tiện bào rộng rãi, ngồitrênghế mềm,trêncái trán trắng noãn là vài vết đỏ dữ tợn,thậtlàkhôngvừa mắt, càng thêmkhôngvừa mắt... chính là gã nam tử phía sau tiểu nhân nhi.

Xem cách ăn mặc của gã nam tử trẻ tuổi nàythìhẳn là thái y của ngự y viện rồi. Đôi tay nắm lấy cái cổ trắng đến gần như trong suốt của đứa trẻ kiađangra sức xoa bóp.

Lại nhìn vẻ mặt của đứa trẻ, được thái y trẻ tuổi cường tráng này sờ nắn hẳn là rất thoải mái. Cái miệngnhỏhơi nhếch lên, phát ra những tiếng rên khe khẽnhỏvụn, như tiếng chuông ngọc va vào nhau trong gió, từng tiếng chui vào trong tai...

Thái y kia thấy Thái phó đại nhânđivào cũngkhôngdừng tay thi lễ, mà chỉ nhìnkhôngchớp mắt, nghiêm túc xoa bóp cái cổ bị thương của hoàng thượng.

Ngược lại Niếp Thanh Lân trông thấy gương mặtâmtrầmđãlâukhônggặp của Thái phó xuấthiệntrước mắtthìnhịn đau, run giọng bảo: “Trương... Thái y... A... dừng lại...”

Trương thái y lại là kẻkhôngcó tâm nhãn. Hoàng thượng là cửu ngũ chí tôn, cho dù ngươi là Thái phó hay thái gia, vào trong tẩm cungthìphải chờ thánh thượng xoa bóp xongđã.

Lúc này nghe hoàng thượngnói“dừng tay”, cho là hoàng thượng sợ đau,khôngchịu nổi lực tay của mình, bèn ôn nhu trấn an: “Hoàng thượng xin nhịnmộtlátđi,sẽđỡ ngay thôi. Bây giờ mà dừng tay, lát nữa lại phải xoa bóp lại...”

Dứt lời lại giảm lực, bàn tay tiếp tục thân mật xoa bóptrêncần cổ mềm mịn.

Ngự y viện phái tới cái thứ gì thế này!

Thái phó đại nhân vốn bình tĩnh lạnh lùng nayđãbốc hỏa rồi! Quát tomộttiếng: “Người đâu! Lôi tên thái ykhôngcó mắt này ra ngoài!”

Hai tên thị vệ lập tức tiến vào tẩm cung, nhấc Trương thái yđanghoang mang lên lôi ra ngoài.

Thái phó vừa đếnđãphát tà phong, dọa đám cung nữ thái giám trong tẩm cung sợ đến quỳ đầy đất.

Niếp Thanh Lân thấy Vệ Lãnh Hầu đến chẳng có ý tốt gì, có chútkhôngchắchắnlà thay hồng nhan nào trong hai tỷ muội Thượng thị trút giận. Thế nhưng nghiêm túc suy nghĩmộtphen, ban nãy sau khi mình bị sái cổ, cũngkhôngcó ý trách tội nhị vị quý nhân mà?

Chẳng lẽ là lúc mình bị tập kích kêu lớn quá, khiến hai vị giai nhân kinh sợ?

Nghĩ trái nghĩ phải cũngkhôngnghĩ ra, nàng bèn lấy tay đỡ cần cổ vẫn còn đau,nhỏgiọng giải vây cho Trương ngự y: “Ngự y kia vừa mới vào ngự y viện, đíchthậtlàkhôngcó mắt,khôngbiết cấp bậc lễ nghĩa, chỉ có điều y thuật lại rất giỏi. Mấy hôm trước cổ của Thái phó ngài đau nhức phảikhông, có thể tìmhắnxoa bópmộtphen...”

Chuyện này, cũng là từ trong miệng Nguyễn công công nghe được, ban nãy lúc ông đến xem thương thế của nàng, thuận miệng thốt lên: “Sao lại bị sái cổ giống Thái phó thế này!”

Vốn trong lòng Thái phóđangbuồn bực tiểu Hoàng đế mở miệng cầu tình cho ngự y trẻ tuổi kia, ngẫm nghĩ có phải là coi trọng sắc đẹp của tên trẻ tuổi cường tráng kia rồi haykhông. Nhưng sau khi câunóiquan tâmhắnđược thốt ra, cơn tức nhất thời được dập tắtkhôngít.

Gương mặthắntừ từ hòa hoãn lại, bước tới gần Hoàng đế hỏi: “Thánh thượng lâu rồikhônggặp bản Hầu, làm sao biết chuyện cổ bản Hầu bị đau?”

“Mặc dù Thái phó gần đâysựvụ bộn bề,khôngthể gặp Trẫm, nhưng Trẫm lạimộtlòng ngưỡng mộ tấm lòng lo nước lo dân cực khổ ngày đêm của Thái phó, thường xuyên hỏi thăm Nguyễn công công xem Thái phó có khỏekhông. Nghe được Thái phó khoẻ mạnh, Trẫm dùng bữa cũng có thể thêm vài chén.”

Được đám nữ quyến tinhanhtrênđại điện ban nãy khai sáng, lần vỗ mông ngựa này phải gọi là mây bay nước chảy lưu loát sinh động. Đáng tiếc cái cổ lại lệch quamộtbên, khiến hiệu quả nịnh hót giảmđiít nhiều.

Vệ Lãnh Hầu nhìn đứa trẻ đau đến nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, lại vẫn liều mạng bày tỏ cõi lòng với mình, công phu vỗ mông ngựa chẳng ra gì kia lại sưởi ấm lòng gan dạ sắt củahắn. Tâm tư cố ýkhôngmuốn gặp tiểu Hoàng đế trước kia cũng phai nhạtđirất nhiều.

hắnphất phất tay, lệnh cung nữ thái giám toàn bộ lui ra, sau đó nhích tới cạnh tiểu Hoàng đế, nâng cằm nàng lên, nhìn nhìn thương tíchtrêntrán nàng. May là móng vuốt của con mèonhỏkia vẫn còn non nớt, vết cào cũngkhôngsâu, chẳng qua da của đứa trẻ nàythậtquá mềm mại, dùđãthoa thuốc mỡ nhưng vết đỏ nhàn nhạt kia cũng sưng phồng lên, nhìn mà khiến lòng người xoắn cả lại.

Ban nãy Thái phó vừa mới phát uy xong, Niếp Thanh Lân cũngkhôngdám né tránh bàn tay thô lỗ của Thái phó, chỉ có thể cùng Thái phó trố mắt nhìn nhau.

Đến gần thế này, càng thấy dung mạo Thái phórõhơn.

Mắt phượng hơi nhướng lên, đôi mắt tinh tế toát lên vẻ lạnh lùng, sống mũi thẳng cân đối, chỉ là đôi môi hơi mím lại, trông càng thêm mỏng. Mày kiếm đen nhánh khiến cho gương mặt tuấn tú trông đầyanhkhí...

Niếp Thanh Lân than thầm trong bụng, có thể đơn thuần thưởng thức gương mặt này màkhôngbị thương tổn, là chuyện cảnh đẹp ý vui cỡ nào chứ!

Vẻ si ngốc của đứa trẻ kia bị Thái phó trông thấy, nhìn cái miệng đỏ thắm thơm như đàn hươngđangnhếch lên, nếu như vết thươngtrêntránkhôngquá mức chướng mắt,thìthậtnhịnkhôngđược muốn hônmộtcái.

hắnlập tức cảnh tỉnh đứng phắt dậy,đivòng ra sau lưng Hoàng đế, hítmộthơinói: “Bản lĩnh xoa bóp của bản Hầu cũngkhôngtệ, liền thay thánh thượng xoamộtlátđi.”

Dứt lời cũngkhôngđợi hoàng thượng ân chuẩn, liền tự xoa nắn.

Đến khi bàn tay đặt lên cổ, mới pháthiệnda thịttrênngười hoàng thượng thựcsựlàkhôngchỗ nàokhôngmềm mại trơn bóng, ngay cả cổ cũng như noãn ngọc khiến người ta muốn ngừng màkhôngđược.

Niếp Thanh Lân chỉ cảm thấy mình bịmộtbàn tay như chiếc kềm ấn xuống, nhưng bàn tay kia lạikhôngdùng lực, mà là sau khi vuốt ve nơi cổ nàng, liền men theo cổ áo trượt xuống dưới. Tiếng chuông cảnh báo trong lòng lập tức vang lên, nàng vội vàng giơ tay che kín cổ áo mình, bất chấp cổ đau, kêu lên: “Thái phó!”

Nhưngâmthanh mềm mại kia lọt vào trong tai Thái phó lại nhưđanglàm nũng. Vệ Lãnh Diêu cũngkhôngkềm chế được nữa, liền duỗi tay ôm nàng vào trong lòng.

Niếp Thanh Lân khẽ kinh hômộttiếng, trợn mắt nhìn Thái phó, pháthiệnánh mắt của Thái phó hệt như lúc ở trong rừng, trong lòngkhôngkhỏi khẽ run lên: “Thái phónhẹchút, cổ Trẫm đau quá...”

Vệ Lãnh Diêu ôm tiểu nhân nhi vào trong ngực, trong nháy mắt tâm tư vụt qua tia sáng.

Vốn tưởng rằng lạnh nhạtmộtthời gian, bản thân đối với tiểu Hoàng đếsẽnhạtđi, nhưng chưa từng nghĩ, khi gặp lại tiểu nhân nhi phấn điêu ngọc thể này, toàn bộ tà hỏa đều tuôn ra!

Chỉ là lần này,hắnkhôngmuốn kiềm nén bản thân nữa.

Vệ Lãnh Hầu từ trước đến nayđãquen tùy tiện rồi! Tung hoành sa trường, lật đổ triều cương, có aikhôngnghe theo lờihắn, thuận theohắn?

yêuchiềumộtđứa bé traithìthế nào? Chẳng lẽhắnphải khuất phục lễ giáo ủy khuất bản thân sao?

Tiểu Long Châu trong lòng này, tuy là huyết mạch tôn quý của Hoàng gia, ngồitrênbảo tọa cao cao tại thượng, nhưng nếu Vệ Lãnh Hầuhắnđãđộng tâm tư, cho dù là bảo vậtkhôngthể chạm vàothìcũng phải ngoan ngoãn nằm trong miệnghắnthôi!

Long Châu tử mặc dùđãđịnh làmộtphế đế, nhưng tiểu nhân nhi ngoan ngoãn khéo léo như thế này, sau này giữ lại mạng chohắnta cũngkhôngkhó gì, chỉ cần thông báo rằng Hoàng thượngđãthấu hiểu hồng trần, tiến vào phật đường. Vừa có thể nắm giang sơn, lại có thể chiều chuộng đứa trẻ này...

Nghĩ đến đây, Vệ Thái phó vốnđãđấu tranh tư tưởng rất lâu bỗng thư thái hẳn ra.

“Nếu hoàng thượngđãnóingự y thủ pháp cao minh, vậythìlát nữa gọihắnta tới chẩn trị cho ngườiđi. Nhưng hoàng thượng người là thân thể ngàn vàng, sao có thể đểmộtkẻ tục nhân hạ tiện tùy ý xoa nắn như thế. Chốc nữa bảo cung nữ mang khăn tới che cổ lại, rồi mới cho phép tay nô tài kia đặt lêntrên.”

Niếp Thanh Lânkhôngdám nhắc nhở bàn tay phàm tục của Thái phó đại nhân vẫn cònđangsờ mó thân thể ngàn vàng của mình, chỉ có thể đáp ứng từng cáimột.

Đúng vào lúc này, tiếng mèo kêu truyền vào trong điện.mộtcon mèo con trắng như tuyếtđangsợ sệt thò đầu vào nhìn,trêncái đuôinhỏvừa mới được bôi thuốc là miếng băng vải được thắt thành nơ bướm.

Vệ Lãnh Hầu lập tức đoán ra được cái giống lông lá xồm xoàm này chính là kẻ gây ra họa, ánh mắt lạnh xuống liền muốn sai người đánh chết. Nhưng Niếp Thanh Lânđãsớm nhìn ra vẻ mặt bất thường của Vệ hầu, lập tức giànhnóitrước: “Con mèo này tuyđãgây họa, nhưng cũngkhôngphải cố ý.mộttiểu súc sinhthìbiết gì chứ, nếu vì nó mà khai sát giới, có phảiđãlàm nhụcsựanhminh của Trẫm và ái khanh haykhông?”

Vệ Lãnh Hầu cười nhìn Niếp Thanh Lân hơi lộ ra bộ dạng gấp gáp. Vậtnhỏnày, người khác cầm đao muốn giếthắnthìhắnbày ra bộ dạng thanh lãnh, hôm nay chỉ làmộtcon súc sinh lông dài, lại khiếnhắngấp đến độ như muốn mạnghắnvậy.

“Ngươi thích?”

Niếp Thanh Lân đắn đokhôngbiết nênnóithế nào mới làm vừa lòng Thái phó đại nhân, đểhắnlưu lại cho con lông mềm nàymộtmạng. Nàng bèn do dự gật đầu.

Thái phó đại nhân lần này lại dễnóichuyện,khônglàm khó nàng mà sảng khoáinói: “Vậythìở lại trong cung để người giải sầu, nhưng sau này nếu nó còn đả thương đến da thịt hoàng thượng dù chỉmộtchút,thìđừng trách bản Hầukhôngnể mặt!”

Thái phó bỗng dưng nể mặt mũi Hoàng thượng nàng như thế, Niếp Thanh Lânthậtcó chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng chớp đôi mắt to cảm ơn Thái phó.

Vệ Lãnh Diêu là xử lý chínhsựchưa xong mà chạy tới, bây giờ nhìn Long châ tử đích xáckhôngcó gì đáng ngại, nên mới yên tâm quay về tiếp tục xử lý chínhsự. Vì vậy lại ôm Long Châu tử mềm mại thơm thomộthồi, nỗ lực đè nén ý muốn hôn Long Châu, sau đó xoay người rờiđi.

Đợi Thái phóđirồi, Niếp Thanh Lânkhôngvội vã gọi Trương ngự y, mà làđitới ôm con mèo lông dài vào trong lòng, vuốt ve đám lông trắng mềm mượt của nónhỏgiọngnói: “Tao với màythậtcó chút người cùng cảnh ngộ, đều làkhôngnơi nương tựa, mặc cho người ta bài bố lợi dụng, ở trong cung làmmộtcon cờ đáng thương. Hôm nay giữ lại cho màymộtmạng, nhưng tạo hóa sau nàythìphải dựa vào bản thân mày rồi.”

Dứt lời, hiếm hoi thở dàimộthơi.

Còn Thái phó ở bên ngoàithìlại là thần thanh khí sảngđãlâukhôngcó, trong lòng tính toán: Hôm nay An Tây Vương chưa trừ, khu bình Tâyđãbày binh bố trận, chỉ đợi hiệu lệnh. Bây giờhắnvẫn chưa rảnh hưởng thụ nhu tình mật ý, hơn nữa trong cung nhiều người lắm miệng, phóng túng quá mức khó tránh khỏisẽbại lộ, bị người có lòng dâng tấu.

Đợi đến khi trừ được tên phiên vương này,hắnsẽdẫn tiểu Hoàng đếđibiệt uyển ở ngoại thành săn bắn ởmộtthời gian. Đến lúc đó, liền đè tiểu Long Châu lên giường, bừa bãi tận tìnhmộtphen...

Nghỉ đến đây, Thái phó đại nhânđãcấm dục nhiều ngàykhôngkhỏi nóng lên, nhiệt huyết ở bên dưới tuôn trào, bước chânthìlại càng nhanh hơn, chỉ khổ cho Nguyễn công công ở phía sau mệt đến thởkhôngra hơi.

Đợi đến khi ra khỏi tẩm cung, Thái phó liếc mắt liền trông thấy Thượng Vân Hương mang theo thị nữ Bình Nhi dướisựhướng dẫn của thị vệ,đangchầm chậmđivề phía mình.

Mới vừa rồi nàng takhôngnhẹkhôngnặng quở trách Bình Nhimộtphen, nhưng trong lòng lại rất thoả mãn. Dù sao cũng là nô tài nóng lòng muốn bảo vệ chủ, nghĩ tới sắc mặt đại biến của Vân phi tỷ tỷ khi nhìn thấy con mèo của mình nhào ra gây họa,thậtlà hả giận. Sau khi hồi phủ, định bụngsẽban thưởng cho Bình Nhimộtphen.

Suy cho cùng, tiểu Hoàng đế kia sở dĩ ngồi lên long ỷ, là phu quân của nàng ta cho phép. Chẳng qua chỉ là hình thức mà thôi, cái gì mà là thân thể ngàn vàng chứ? Sinh tử củahắntakhôngphải là do Thái phó định đoạt sao? Thái phó sao lại vì chút chuyện vặt này mà làm mất mặt thiếp thất củahắnđược?

Mặc dù gây họa là con mèo của tỷ tỷ, nhưng mình chủ động tới nhận lỗi, mới có thể thểhiệnra mình là người biết đạo lý tiến thoái.

“Thiếp thân tham kiến Thái phó đại nhân, mới vừa rồi thị nữ Bình Nhi vô ý gây ra đại họa tổn thương long thể, nay đặc biệt hướng Thái phó thỉnh tội.” Thượng Vân Hương tuy là thỉnh tội, nhưngtrênmặt lại bày ra vẻ ung dung.

Lúc này, Bình Nhi lập tức tiếp lời: “Đều là Bình Nhi chân tay vụng về,khôngcẩn thận giẫm trúng mèo của Vân phi nương nương, gây ra đại họa. Thỉnh Thái phó trách phạt, chỉ là... đáng thương cho Tứ phu nhân nhà chúng ta, từnhỏđãbị dị ứng với lông mèo, còn Vân phi nương nương dính đầy lông mèo vào điện, phu nhân đáng thương mới vừa ngừng hắt hơi,thìmẩn đỏđãnổi đầy tay, còn bị Bình Nhi liên lụy đứng ở đây chờ Thái phó, Bình Nhi thựcsựlà tội đáng chết vạn lần!”nóixong mắt liền ngấn lệ dập đầu xuống đất.

Lời kịch này, Tứ phu nhân nghe thấy lại thỏa mãnmộtphen. Thái phóanhminh, nghe xong Bình Nhinói, hẳn làđãrõtỷ tỷ ôm mèo tới che đậyâmmưu gì rồi. Chỉ mong bộ dạng thê thảm đáng thươnghiệngiờ của mình khiến phu quân thương xót, lại tiếp tục nhu tình đêm đó...

Nụ cườitrênmặt Thượng Vân Hương còn chưa tan,đãnghe thấy giọngnóitrong trẻo nhưng lạnh lùng của Thái phó: “Vốn nghĩ hạ nhân Thượng phủ hẳn là đều giống nhau,khôngnghĩ tới, diện mạo miệng nhọn răng sắc thế nàythìlàmộtnô tài xảo quyệt, trong đầu toàn nghĩ chuyện luồn cúi. Chớ làm hư chủ tử nhà ngươi, ngươiđãnóimình tội đáng chết vạn lần, vậy bản Hầusẽthành toàn cho ngươi. Người đâu, lôi ra ngoài đánh chết.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc