Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đêm giao mùa hạ thu, tiếng ve rầu rĩ trong ánh trăng.
Khuôn mặt Giang Chu Trì mờ ảo như hư không trong ánh nến lung lay, chỉ có đôi mắt đen láy lạnh lẽo là chân thực, lẳng lặng nhìn cô.
Cô tránh đi, cúi đầu thổi tắt nến.
Đồng thời cũng thổi tắt ánh sáng trong mắt anh.
Lúc đó, cô nghĩ đây sẽ là lần cuối cùng cô nói từ đó với anh.
Bước ra khỏi phòng thiết bị, tấm lưng căng thẳng của Triệu Mộ Dư dần dần thả lỏng, một lần nữa xác nhận, hôm nay quả thực là một ngày không thuận lợi.
May mà buổi chiều không có việc.
Cô về nhà, dành hơn nửa ngày để chữa lành mười phút bất hạnh buổi trưa, và kiên quyết tin rằng sau này mình sẽ không còn gặp phải chuyện bất hạnh nào hơn chuyện "ở đâu cũng có Giang Chu Trì, thậm chí đi tìm cái thẻ ăn cũng đụng trúng Giang Chu Trì đang quay phim" nữa——
Trước khi đi ngủ vào buổi tối, Triệu Mộ Dư đã thật lòng nghĩ như vậy.
Cho đến ngày hôm sau.
Tám giờ rưỡi sáng.
Khi cô chen chúc trong toa tàu điện ngầm như hộp cá mòi, nhìn những quảng cáo phim mới của Giang Chu Trì liên tục lướt qua ngoài cửa sổ, lắng nghe những cuộc thảo luận của hành khách xung quanh, cô mới nhận ra, mình có suy nghĩ đó thật là ngu ngốc đến mức không thể nào hơn.
Một ngày mới, một bất hạnh mới.
Triệu Mộ Dư chuyển tầm mắt, đeo tai nghe vào, trả giá cho sự ngu ngốc của mình.
Ai ngờ lần ngu ngốc này lại nhiều đến thế, chờ đến khi xuống tàu điện ngầm, đến trường, cô vẫn chưa trả xong món nợ này.
Vừa đặt chân lên hành lang khu văn phòng, cô đã nghe thấy cô giáo trẻ nhất của tổ tiếng Anh năm nhất, Đinh Hiểu Hiểu, mở đầu câu chuyện đêm khuya vào sáng sớm tinh mơ.
“Các babe ơi~, còn một tuần nữa thôi, bộ phim 《Thám Tử Tôm》 của con trai tôi sẽ chiếu đó, lúc đó tôi mời mọi người đi xem nha! Mọi người nói xem sao lại có người diễn cả thể loại hài kịch trinh thám mà cũng có sức hút đến vậy chứ! Chỉ một cái trailer thôi cũng đủ khiến tôi mê mẩn tình tiết anh em trong phim rồi! Thật muốn xông vào mà ấn đầu hôn một cái!”
Có thầy giáo trêu chọc cô: “Cô Đinh, bây giờ cô dù gì cũng là một giáo viên nhân dân, sao có thể ở trường mà tuyên dâm ban ngày như vậy chứ.”
Đinh Hiểu Hiểu không phục: “Giáo viên nhân dân thì sao chứ! Giáo viên nhân dân cũng ăn ngũ cốc, có thất tình lục dục, giáo viên nhân dân cũng là người! Đúng không, cô Triệu?”
Triệu Mộ Dư vừa đặt một chân vào văn phòng: “?”
Cô không ngờ sáng sớm đã phải đối mặt với thử thách nghiêm trọng đến vậy, dưới ánh nhìn của mọi người, bước chân không dừng lại, cô đáp: “Tôi ăn Ngũ Cốc Ma Phường.”
Mọi người cười ha hả, còn Đinh Hiểu Hiểu thì nhìn Triệu Mộ Dư với ánh mắt tán thưởng, khen ngợi: “Cô Triệu thật có gu! Con trai tôi sắp công bố đại diện cho Ngũ Cốc Ma Phường rồi đó! Lúc đó tôi tặng cô hai thùng!”
Triệu Mộ Dư: “……”
Khác với những người hâm mộ bình thường đầy rẫy, Đinh Hiểu Hiểu là ‘fan mẹ’ (mom fan) chính hiệu của Giang Chu Trì.
Fan mẹ đến mức nào chứ.
Không chỉ ủng hộ tác phẩm của anh, mỗi lần mua sản phẩm do anh đại diện cũng không hề tiếc tay, hơn nữa còn tặng cho đồng nghiệp, khiến không ít giáo viên từ fan qua đường của Giang Chu Trì trở thành fan sự nghiệp, ngày nào cũng mong Giang Chu Trì một ngày nào đó sẽ đại diện cho bất động sản, để họ không làm mà cũng có được một căn nhà.
Phong cách hào phóng như vậy Triệu Mộ Dư không phải lần đầu tiên thấy.
Bên cạnh cô cũng có một người như vậy, tên là Vưu Nghê Nghê, cũng là fan trung thành của Giang Chu Trì, hành vi còn khoa trương hơn thế.
Tuy nhiên, Đinh Hiểu Hiểu dù sao cũng không phải Vưu Nghê Nghê.
Sau khi lịch sự từ chối hảo ý của Đinh Hiểu Hiểu, Triệu Mộ Dư đi đến bàn làm việc của mình.
Vừa ngồi xuống, Hứa Khả vừa đi rửa cốc trở về, vừa nhìn thấy cô, liền lập tức quan tâm hỏi: “Mộc Ngư đến rồi à. Hôm qua cậu có tìm thấy thẻ ăn ở phòng thiết bị không?”
Triệu Mộ Dư lắc đầu: “Để học kỳ sau đăng ký lại vậy.”
“Thẻ ăn của cô Triệu bị mất rồi à?” Đinh Hiểu Hiểu cũng về chỗ ngồi, nhưng vẫn không ngừng chuyện phiếm, “Nghe nói bộ phim 《Ác Ma》 mà con trai tôi đóng khách mời hôm qua đã quay cảnh ở phòng thiết bị của trường mình đó, trên mạng còn có người nói gặp nhân viên đoàn phim, không biết thật giả thế nào.”
Triệu Mộ Dư không lên tiếng.
Chuyện gặp gỡ tình cờ cô không kể với ai.
May mà trong văn phòng không thiếu fan của Giang Chu Trì.
Rất nhanh, các giáo viên khác đã đáp lại Đinh Hiểu Hiểu: “Chắc là thật đó, sáng nay tôi còn lướt Tiểu Hồng Thư (Xiao Hong Shu- một trang mạng xã hội nổi tiếng của Trung Quốc) thấy mấy bài đăng về việc tình cờ gặp được, nghe nói quay suốt cả đêm.”
Hứa Khả bổ sung chi tiết: “Hơn nữa con trai cô hình như còn bị tái phát vết thương cũ…”
“Á!!!!”
“!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


