Trong nháy mắt, không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức đáng sợ, khi những vị điện hạ trong Thất Điện của Học viện Hoàng gia Buddis đối mặt với Tam tiểu thư của gia tộc La Sinh Nhược. Đây căn bản không phải là chuyện mà người bình thường hay những quý tộc tầm thường có thể xen vào.
U Niệm đứng tại chỗ, đưa mắt nhìn bảy vị vương giả truyền thuyết của Học viện Hoàng gia Buddis. Họ là những người thống trị toàn bộ học viện, và cũng chính là những người sở hữu bảy ngôi sao sáu cánh mà cô đang khao khát có được.
Đầu tiên là một khí chất u sầu đầy thanh nhã khiến người ta phải đau lòng, cùng với những đường nét trên khuôn mặt tinh xảo, xinh đẹp tựa như được Thượng đế tỉ mỉ điêu khắc – Đan Khương Hằng, công tử của Chấp Pháp Tước trong Thập Tam Tước của Công quốc Rebis, Người đứng đầu (Thủ tịch) của Học viện Hoàng gia Buddis, kiêm Hội trưởng Hội học sinh khối Đại học.
Mái tóc vàng ròng như được kết thành từ những tia nắng ấm áp, đôi mắt tím tựa như pha lê cùng nụ cười rạng rỡ như ánh hoàng hôn, nhưng toàn thân lại tỏa ra một sức quyến rũ mê hoặc – Đoan Mộc Hoắc, Người đứng thứ 2 (Nhị tịch) của Học viện Hoàng gia Buddis, Vương tử của Vương quốc Iberia.
Gương mặt không chút biểu cảm, mang theo đôi mắt lạnh lùng sắc bén như loài sói, cùng một khí thế lạnh lẽo khiến người lạ chớ dại đến gần, làm người ta không tự chủ được mà phải lùi bước và ngước nhìn đầy kính sợ – Khôi Dạ Tước, Người đứng thứ 3 (Tam tịch) của Học viện Hoàng gia Buddis, người thừa kế của tập đoàn tài chính lớn nhất thế giới.
Nở một nụ cười ấm áp như gió xuân với ngũ quan dịu dàng và thanh tú, chỉ cần một cái nhìn cũng đủ khiến trái tim người khác tan chảy như dòng nước mùa xuân – Cố Dịch Hiên, Người đứng thứ 4 (Tứ tịch) của Học viện Hoàng gia Buddis, Thánh tử của Thánh địa Âm nhạc Rebilia, kiêm Hội trưởng câu lạc bộ âm nhạc khối Đại học của học viện.
Đôi mắt nửa nhắm nửa mở, thân hình lười biếng tựa vào người Khôi Dạ Tước, trông anh như một chú mèo đã ăn no nê đang phơi mình dưới ánh nắng buổi chiều, với mái tóc xoăn nhẹ hơi bồng bềnh – Khúc Quyến Sí, công tử độc nhất của Luật Pháp Tước trong Thập Tam Tước của Công quốc Rebis, đồng thời là Người đứng thứ 5 (Ngũ tịch) của Học viện Hoàng gia Buddis.
Mái tóc vàng uốn lượn sóng đầy kiêu sa, đôi mắt phượng dài thanh tú màu ngọc lục bảo, khóe miệng luôn nở nụ cười dịu dàng mang theo nét đẹp động lòng người – Đoan Mộc Tịch Nhã, Người đứng thứ 6 (Lục tịch) của Học viện Hoàng gia Buddis, Công chúa của Vương quốc Iberia, Hội trưởng câu lạc bộ khiêu vũ khối Đại học, người sở hữu danh hiệu danh giá "Công chúa Buddis".
Mái tóc đen xõa ngang vai, trong nét kiều diễm lại mang theo sự anh dũng và sắc sảo của một nữ vương, ngũ quan cũng tinh tế và xinh đẹp không kém, có đến sáu phần giống với Đan Khương Hằng – Đan Vận Hy, tiểu thư của Chấp Pháp Tước trong Thập Tam Tước của Công quốc Rebis, Người đứng thứ 7 (Thất tịch) của Học viện Hoàng gia Buddis, kiêm Trưởng ban Kỷ luật khối Đại học.
Mỗi người trong số họ đều có bối cảnh thân thế khiến người khác phải ngưỡng mộ, nhưng đồng thời, họ cũng sở hữu năng lực tương xứng với địa vị của mình. Điều này hoàn toàn khác biệt với một La Sinh Nhược U Niệm chỉ có gia thế mà không có năng lực đi kèm. Hãy nhìn xem, sự khác biệt mới rõ ràng làm sao, giữa bộ đồng phục Bạch Tôn hiếm hoi và những bộ đồng phục màu đen phổ biến.
Thật là mỉa mai đến cực điểm.
Khi sợi roi đã cận kề trước mắt, nụ cười trên môi U Niệm lại càng sâu thêm, thân hình cô nhẹ tựa lông hồng, khẽ lướt ngược về phía sau một khoảng cách khá xa.
Không nằm ngoài dự đoán, đám đông xung quanh vang lên một hồi kinh hãi, ngay cả trong mắt các thành viên Thất Điện cũng thoáng qua vẻ kinh ngạc.
“Xem ra lời đồn không sai chút nào.” Đan Vận Hy lập tức thu roi lại, cô ấy nhìn U Niệm với ánh mắt đầy hưng phấn xen lẫn châm biếm: “Phế vật đã thay da đổi thịt rồi sao? Khi nào thì bắt đầu thực hiện nhiệm vụ đây? Tốt nhất đừng để tôi nắm được nhược điểm, nếu không, nhà lao của gia đình tôi luôn chuẩn bị sẵn một căn phòng siêu sang trọng dành riêng cho cả nhà La Sinh Nhược các người đấy.”
“Hy Nhi.” Giọng nói thanh nhã của Đan Khương Hằng vang lên, trong đôi mắt lấp lánh ánh sáng của anh mang theo chút không đồng tình, rồi anh chuyển ánh mắt sang U Niệm: “Kỳ thi tháng này, nếu em vẫn không đạt được mức điểm chuẩn, học viện Buddis sẽ có quyền khai trừ em.” Trong đôi mắt tuyệt mỹ ấy, tận sâu bên trong lại là một sự lạnh lùng khô khốc như sa mạc.
Nói xong, anh sải những bước chân tao nhã dẫn đầu đi về phía trước, những người khác tự nhiên cũng nối bước theo sau.
Từng người một lướt qua vai cô, ánh mắt của họ hoặc là lười biếng, lạnh lùng, mỉa mai quét qua, hoặc là trực tiếp phớt lờ. Ngay lập tức, những học sinh luôn đi theo phe cánh của Thất Điện cũng đồng loạt bắt chước theo. Cảm giác như cả học viện Buddis đang bài xích U Niệm, đâu đâu cũng đầy rẫy những tiếng cười và âm thanh ác ý.
“Hừ.” Bước chân Đan Vận Hy khựng lại một chút, cô ấy liếc xéo U Niệm một cái rồi khinh bỉ hừ lạnh: “Phế vật, tốt nhất đừng để tôi thất vọng, nếu không, tôi còn chẳng buồn chuẩn bị nhà lao cho cô đâu!”
Ừm...
U Niệm đứng nguyên tại chỗ, nhìn những bóng dáng mặc đồng phục trắng rực rỡ kia dần đi xa, đôi lông mày của cô khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra, rồi cô cúi xuống nhìn bộ đồng phục màu đen trên người mình.
Quả nhiên, cô vẫn thích màu trắng hơn!
Khối Trung học. Lớp A năm thứ hai.
Ngay khi bước chân của U Niệm vừa bước vào, lớp học vốn đang vô cùng náo nhiệt và đông đúc lập tức trở nên im phăng phắc như có quạ bay ngang qua. Từng đôi mắt chứa đựng sự khinh bỉ và giễu cợt đồng loạt đổ dồn về phía cô.
U Niệm đứng trên bục giảng nhìn xuống dưới, cô không biết chỗ ngồi của mình ở đâu, khóe miệng theo thói quen khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt: “Xin hỏi, chỗ ngồi của tôi ở đâu vậy?”
“Sao thế? Đại tiểu thư mấy tháng không đến lớp, đến cái ổ của mình ở đâu mà cũng không biết nữa à? Chậc chậc, chẳng lẽ lại giống như lời đồn? Chắc không phải là đã quên sạch những chuyện dơ bẩn mình từng làm trước đây rồi chứ?” Một nữ sinh mặc đồng phục đen, trang điểm đậm, đang khoanh tay tựa vào tường, nở nụ cười lạnh lùng nhìn cô.
U Niệm nghiêng đầu nhìn người vừa lên tiếng, khóe miệng vẫn giữ nụ cười: “Ừm, vậy thì phiền cô nói cho tôi biết chỗ ngồi của tôi ở đâu đi.” Gật đầu một cái, U Niệm chẳng mấy bận tâm mà lấy ra một hộp bài tây từ ngăn ngoài của túi xách, rồi thong dong nghịch ngợm những quân bài trên tay.
“Xì – Phế vật đúng là phế vật, thế hệ này của gia tộc La Sinh Nhược có một đứa con gái như cô thì danh tiếng tích lũy hàng ngàn năm qua đều bị hủy hoại sạch rồi. Nếu tôi là cô, tôi đã sớm đi chết đi cho rồ—” Đôi mắt cô ta trợn trừng, đám học sinh đang tụ tập hóng hớt xung quanh cũng lập tức mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta đột nhiên như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, không thể thốt ra thêm một tiếng nào nữa.
Chỉ thấy trên bức tường ngay phía sau tai của nữ sinh vừa nói chuyện, một quân bài tây đã cắm sâu vào đó, còn trên gò má của cô ta xuất hiện một vết thương sâu hoắm, máu tươi thi nhau tuôn ra xối xả.
“Gia tộc La Sinh Nhược, giá khởi điểm để giết một người là ba triệu, sao nào, có hứng thú làm ăn với tôi không?” Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng xoay tròn một quân bài, khiến nó trông như một chú bướm đang nhảy múa dập dờn. Thiếu nữ vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên môi, nhưng lại khiến người ta phải rùng mình, đổ mồ hôi lạnh.
Người thầy giáo vừa bước vào lớp nhìn thấy cảnh này thì mặt cắt không còn giọt máu, định tiến lên nói gì đó, nhưng ngay lập tức chạm phải ánh mắt đầy ý cười của U Niệm: “Thầy à, cản trở tôi làm ăn thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy.” Phải nói rằng, gia tộc La Sinh Nhược thực sự rất quyền lực, chuyện thuê người giết người như thế này dù có nói trước mặt thẩm phán cũng chẳng sao, huống chi là đe dọa một giáo viên bình thường.
Quả nhiên, thầy giáo kia sợ đến mức suýt chút nữa thì nhũn chân, đứng chôn chân tại chỗ không dám cử động, trời ạ, ông đã biết ngay là trong lớp có một đứa trẻ của gia tộc La Sinh Nhược thì sớm muộn gì ông cũng phải đi gặp Thượng đế thôi!
U Niệm rất hài lòng với sự biết điều của thầy giáo, cô thong thả bước đi trước những ánh mắt thậm chí không dám thở mạnh của mọi người. Cô chậm rãi đi đến trước mặt nữ sinh kia, ngón tay trắng nõn mịn màng lướt qua gò má đầy máu của cô ta rồi rút quân bài ra: “Thật tệ quá, ngay ngày đầu tiên đã khiến tôi phải động tay động chân rồi. Gia tộc La Sinh Nhược tuyệt đối không làm việc không công, vì vậy xin vui lòng thanh toán năm triệu, cô có thể chọn quẹt thẻ, ngân phiếu hoặc tiền mặt, tôi cho phép nợ nhưng phải tính lãi đấy nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)