Với thân phận của La Sinh Nhược U Niệm, cô hoàn toàn xứng đôi với Thập Tam Tước, thậm chí là với vương công quý tộc của bất kỳ quốc gia nào. Thế nhưng nếu xét về năng lực, ngay cả những quý tộc bình thường nhất cũng sẽ chê bai cô. Không có năng lực, không có chí tiến thủ, lại có mối quan hệ không tốt với gia đình; một người như vậy, dù là liên hôn, đối phương cũng sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng. Kẻ như cô, làm sao có thể xứng với con trai của Chấp Pháp Tước - vị tước sĩ nắm giữ đại quyền hành pháp trong Thập Tam Tước, đồng thời là Hội trưởng Hội học sinh khối đại học của Học viện Hoàng gia Buddis?
Có lẽ người ta còn chẳng buồn liếc nhìn cô lấy một cái.
Chẳng trách cô lại bị La Sinh Nhược U Nhiên dắt mũi xoay như chong chóng.
U Niệm gập máy tính lại, nhìn về phía Thù Đặc đang đứng ở cửa.
"Tam tiểu thư, về vấn đề vũ khí, cô có ý tưởng đặc biệt nào không?"
"Có, phiền ông giúp tôi chuẩn bị nhé." Tuy đó không hẳn là vũ khí, nhưng cũng có thể coi là một món đồ chơi thú vị.
U Niệm sắp xếp lại những việc mình cần đạt được trong vòng hai tháng tới:
Thứ nhất, biến bộ đồng phục màu đen của mình thành đồng phục Bạch Tôn;
Thứ hai, lấy lại đóa Hắc Tường Vi mà La Sinh Nhược U Niệm đã phải liều mạng mới hái được, nhưng lại bị La Sinh Nhược U Nhiên chiếm đoạt để đem tặng cho Đan Khương Hằng;
Thứ ba, lấy được bảy huy hiệu Lục Mang Tinh tượng trưng cho sự công nhận của bậc vương giả từ Học viện Hoàng gia Buddis;
Thứ tư, tìm một người đàn ông hợp khẩu vị để chơi trò chơi tình ái trong vòng ba tháng...
Vì vậy, những con em quý tộc đến học tại Học viện Hoàng gia Buddis, nếu không muốn trở thành trò cười cho thiên hạ lúc trà dư tửu hậu, bắt buộc phải nỗ lực vượt xa người thường để đạt được thành tích tương xứng với gia thế của mình.
Đồng phục của Học viện Hoàng gia Buddis chia làm ba màu: đen, xám và trắng, tương ứng với ba cấp bậc phân chia thực lực và thân phận.
Sinh viên mặc đồng phục đen là đông đảo nhất, họ là những con em nhà giàu bình thường với thành tích trung bình. Màu xám dành cho những học viên có gia thế và thành tích cao hơn màu đen nhưng thấp hơn màu trắng. Còn màu trắng, không cần phải nói, họ gần như là những tồn tại như thần tượng tại Học viện Hoàng gia Buddis, sở hữu gia thế đáng nể cùng thành tích kiêu người. Trong khối đại học với quân số hai vạn sinh viên, cũng chỉ có không quá ba mươi người được khoác lên mình màu áo ấy, và những người đó được gọi là — Bạch Tôn.
Ừm, một cái tên nghe rất oai, vẻ ngoài cũng rất cao cấp, nhưng trớ trêu thay La Sinh Nhược U Nhiên cũng là một Bạch Tôn của khối đại học, nên cảm giác đẳng cấp của nó bỗng chốc bị kéo thấp xuống hẳn.
U Niệm đứng trước chiếc gương lớn soi cả người, nhìn ngắm bản thân trong gương. Gương mặt vốn bình thường không có gì nổi bật giờ đây rốt cuộc cũng không dễ bị người khác phớt lờ nữa. Bộ đồng phục màu đen rất tinh xảo, cổ áo vest có hai đường viền bạc, ở giữa thắt một chiếc nơ đỏ. Chiếc váy đồng phục màu đen dài trên đầu gối hai phân rất vừa vặn, không quá cổ hủ cũng không quá hở hang. Cả người cô trông vừa nhanh nhẹn lại vừa cao quý, chỉ nhìn qua bộ đồng phục là có thể biết đây là một ngôi trường như thế nào.
Chỉ tiếc là, màu sắc không đúng lắm.
Nếu là Ly Nhi thì chắc chắn sẽ rất thích, nhưng cô vẫn thích màu trắng hơn.
"A... tiểu thư, cô đã ngủ dậy rồi sao." Người phụ nữ trung niên luôn chăm sóc cô tên là Thất Nương, là đầu bếp của gia tộc La Sinh Nhược. Đằng sau gương mặt bình phàm ấy là một tay nghề nấu nướng tuyệt hảo và một trái tim dịu dàng dành cho gia đình.
U Niệm nghiêng đầu nhìn Thất Nương, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhạt, tựa như tia nắng ấm áp lúc bình minh ngày đông: "Trước đây đã làm phiền bà rồi, sau này cháu sẽ tự mình thức dậy."
"Không sao đâu tiểu thư, hôm nay phải đến trường rồi, tôi đã làm cho cô món cơm hộp cô thích nhất, là phần đôi đấy nhé~." Thất Nương ngẩn người ra một lúc, rồi nụ cười càng thêm đôn hậu. Bà ấy biết ngay mà, tiểu thư trước đây chỉ là chưa trưởng thành thôi, xem bây giờ cô ấy lớn rồi, tốt biết bao, đáng yêu biết bao!
Phần... phần đôi sao? Cô ăn khỏe đến thế à? U Niệm im lặng cầm lấy ba lô trên bàn học, đi theo Thất Nương ra ngoài.
Thất Nương đang đi bên cạnh bỗng nhiên nấc lên rồi bật khóc nức nở: "Tiểu thư... hu hu..."
U Niệm giật mình trước sự thay đổi đột ngột của Thất Nương: "Bà sao vậy?"
Thất Nương quay đầu lại, U Niệm hoàn toàn câm nín. Tại sao lại là kiểu khóc với đôi dòng nước mắt tuôn trào như trong truyện hài thế này?
Thất Nương vừa khóc vừa mếu máo, gương mặt chất phác nhăn nhúm lại như bông hoa cúc: "Hu hu... tiểu thư, chúng ta không cần phần cơm hộp đôi nữa có được không? Hu hu... cái tên công tử thối tha nhà Chấp Pháp Tước đó làm sao xứng với tiểu thư đáng yêu của chúng ta chứ, đừng tặng cơm hộp cho hắn ta nữa có được không? Hu hu..."
Bà ấy sợ nếu cứ tiếp tục thế này, bà ấy sẽ không nhịn được mà hạ độc vào cơm hộp để đầu độc chết cái thằng ranh con tên Đan Khương Hằng kia mất! Trái tim của Thất Nương, vốn hoàn toàn trái ngược với vẻ bề ngoài, đang điên cuồng đâm kim vào một hình nhân thế mạng dán nhãn 'Đan Khương Hằng'.
U Niệm cười có chút đắng chát, hóa ra hai phần cơm hộp là vì cô muốn tặng một phần cho Đan Khương Hằng sao? Cũng chẳng biết La Sinh Nhược U Niệm rốt cuộc đã nghĩ gì, Học viện Hoàng gia Buddis là nơi như thế nào chứ, người ta lại thèm không đến nhà hàng ăn mà đi ăn cơm hộp của cô chắc?
"Được rồi được rồi, không tặng nữa, sau này chúng ta đều không tặng nữa, như vậy được chưa?" U Niệm nhìn Thất Nương hiền hậu mà không nhịn được cười. Người phụ nữ này cũng giống như Tề Úy Lam, chưa bao giờ thất vọng hay từ bỏ đứa trẻ khiến người ta chẳng chút yên tâm này, thậm chí còn dùng cách này để cầu xin cô đừng tự hạ thấp bản thân nữa.
"Thật không?" Bà ấy sụt sịt mũi trông rất tội nghiệp, khiến người ta nhìn kiểu gì cũng thấy có nét đáng yêu.
"Thật mà." U Niệm gật đầu, vốn dĩ cô cũng chẳng có chút hứng thú nào với cái anh chàng Đan Khương Hằng kia.
Thế là Thất Nương đã hài lòng, b ấyà tiện tay lau đi nước mắt trên mặt, vui vẻ dẫn U Niệm đến phòng khách ăn sáng.
Cũng giống như cảm giác mà căn nhà này mang lại từ bên ngoài, bên trong cũng mang đậm vẻ trầm mặc và hơi thở của máu tanh, nhưng nó lại khiến một người bản tính vốn không lương thiện như U Niệm cảm thấy vô cùng thân thuộc và thoải mái.
"Chào buổi sáng cha, mẹ, anh cả, anh hai, Đường Diệm." U Niệm thấy cả nhà đã ngồi sẵn bên bàn ăn, dáng vẻ như đang chờ đợi mình, cô khẽ nhếch môi cười. Đúng là một gia đình hay ngại ngùng.
"Hừ hừ, hôm nay lại xuống sớm hơn nửa tiếng cơ đấy." Đường Diệm mất tự nhiên bĩu môi, dùng giọng điệu mỉa mai theo thói quen. Cái người phụ nữ này sao có thể mặc bộ đồng phục màu đen mất mặt này mà trông lại đẹp thế nhỉ? Sao trước đây mình không nhận ra? Xì! Cậu không có khen cô đâu nhé.
"Tiểu Niệm, cố lên!" Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Lương Hàn cong lại, anh ấy đưa một nắm đấm về phía U Niệm. U Niệm mỉm cười nhạt, khi đi ngang qua anh ấy cũng đưa nắm đấm ra, nhẹ nhàng chạm vào nắm đấm của anh ấy. Hành động này khiến Lương Hàn hơi ngẩn ra, trông có vẻ thụ sủng nhược kinh. Anh ấy không ngờ hôm nay lại nhận được sự đáp lại từ cô em gái quái chiêu này!
Lương Lễ vẫn mặc bộ đồ da đen bó sát như cũ, phong cách cực kỳ ngầu, bên trên vẫn là gương mặt tinh xảo không chút biểu cảm cùng ánh mắt tĩnh lặng. Lúc này, đôi mắt đen sâu thẳm ấy nhìn U Niệm, thoáng qua một tia dao động nhỏ, nhưng cũng đủ khiến người ta kinh ngạc.
Anh ấy không nói gì, nhưng cũng đưa ra một nắm đấm nhìn U Niệm. Nụ cười trên môi U Niệm sâu thêm một chút, cô cũng đưa nắm đấm ra chạm vào tay anh ấy.
"Này! Cái đồ phụ nữ kia!" Đường Diệm đột nhiên cảm thấy bất mãn một cách khó hiểu. U Niệm nghe tiếng quay đầu lại, chỉ thấy một nắm đấm nhỏ đang giơ ra trước mặt mình, Đường Diệm thì làm bộ dáng cực kỳ vênh váo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)