Nếu hỏi ai là người sống vất vả nhất trên thế giới này trong hai tháng qua, câu trả lời không phải là những người ở khu ổ chuột, cũng chẳng phải kẻ ăn xin hay những kẻ đang đi bên bờ vực cái chết, mà chính là... các gia sư của gia tộc La Sinh Nhược. Và nếu nói về người đang cảm thấy rối rắm nhất, thì chắc chắn không ai khác ngoài các thành viên trong gia tộc này.
Những kiến thức mà gia sư của gia tộc La Sinh Nhược truyền dạy, ngoài mớ kiến thức lý thuyết trên lớp thì còn bao gồm cả kỹ thuật chiến đấu, ám sát và các loại võ thuật khác. Ngoại trừ những giáo viên dạy lý thuyết trên lớp thì có tổng cộng bốn người, bốn vị thầy giáo này đã từng dạy dỗ hai thế hệ con cháu của gia tộc La Sinh Nhược, nhưng chưa bao giờ họ lại cảm thấy phức tạp đối với ai như với La Sinh Nhược U Niệm, cái cảm giác đó có thể gọi là vừa yêu vừa hận, vô cùng khổ sở.
Họ đã từng dạy La Sinh Nhược U Niệm từ vài năm trước, chỉ là tư chất của đứa trẻ đó thật sự khiến người ta thất vọng. Dù họ là những giáo viên hàng đầu thế giới nhưng cũng không cách nào dạy dỗ một đứa trẻ có tư chất tầm thường, lại còn không có ý chí cầu tiến trở thành một sát thủ đạt chuẩn. Vốn dĩ họ đã từ bỏ hy vọng, nhưng không ngờ lần này lại nhận được lệnh triệu tập, hơn nữa còn là lời triệu tập trực tiếp từ miệng của La Sinh Nhược Đình Tuất.
Điều này không khỏi khiến họ vừa kinh ngạc vừa không hiểu chuyện gì đang xảy ra. La Sinh Nhược U Niệm đã bước qua giai đoạn có khả năng tiếp thu tốt nhất rồi, cho dù có dạy lại lần nữa thì cũng chẳng đạt được thành quả gì lớn lao. Nhưng vì đích thân lão gia tử đã lên tiếng nên họ cũng không tiện làm trái ý ông, đành phải lặn lội đường xá xa xôi mà đến gia tộc La Sinh Nhược.
Chỉ là họ vạn lần không ngờ tới, một khi La Sinh Nhược U Niệm đã nghiêm túc thì lại đáng sợ đến mức này! Đúng vậy, chính là đáng sợ!
Cảnh huấn luyện một: "Cái gọi là kỹ thuật chiến đấu, chính là sự phối hợp giữa các bộ phận trên cơ thể như tay, chân cùng với bộ não, tấn công và phòng thủ phải phân định rõ ràng, lấy tốc độ và sự chuẩn xác làm đầu..." Trong phòng tập màu trắng, một ông lão ngoài năm mươi tuổi mặc bộ đồ giáo sĩ màu đen đang dùng giọng nói đầy khí thế để giảng giải. Đôi mắt sắc sảo tinh tường của ông nhìn về phía đối thủ đang diễn tập cùng mình, rồi cực nhanh lao lên phía trước, chỉ trong vài chiêu, đối thủ đã bị đè chặt xuống đất, không thể động đậy dù chỉ một chút.
U Niệm ở phía dưới quan sát rất chăm chú, khi thấy thầy giáo vẫy tay, cô lập tức đứng dậy đi tới.
Ngay khi lời vừa dứt, U Niệm đã nhanh chóng lao về phía người đàn ông, trong một khoảnh khắc tốc độ của cô nhanh tới mức khiến mắt người không theo kịp.
Đến giây tiếp theo khi thầy giáo nhìn rõ tình hình thì thấy người đàn ông kia đã bị thân hình nhỏ nhắn của U Niệm đè chặt dưới thân một cách thô bạo. Anh ta hoàn toàn không thể cử động, thậm chí chỉ cần khẽ nhúc nhích một chút thôi là có thể đi chầu ông bà ngay lập tức. Người đàn ông chớp chớp mắt, trong ánh mắt hiện rõ sự ngơ ngác, rõ ràng chính anh ta cũng không biết vì sao chỉ trong nháy mắt mình đã bị khống chế. Nhìn vào tư thế và động tác của U Niệm, cô trông giống hệt như một cỗ máy giết người hoàn hảo bẩm sinh vậy.
Thầy giáo dạy chiến đấu suýt chút nữa đã bị nghẹn hơi ở cổ họng, ông nhìn chằm chằm vào U Niệm như thể vừa nhìn thấy kỳ quan thứ tám của thế giới.
Cảnh huấn luyện hai:
"Chi Nặc — là việc lợi dụng mối liên quan giữa ánh sáng và bóng tối, kết hợp với các hình thức vật lý và hóa học, cùng với việc tận dụng giới hạn chuyển động động học của mắt người để tạo ra ảo giác khiến một người đột ngột biến mất trước mắt. Là người của gia tộc La Sinh Nhược, đây là một trong những kỹ thuật ám sát cơ bản nhất bắt buộc phải nắm vững..." Một vị thầy giáo mặc bộ đồ dạ hành màu đen, trên tay cầm một chiếc gậy trúc, đang nói với vẻ mặt dữ tợn. Chiếc gậy trúc trên tay ông cứ đung đưa, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào U Niệm, dường như chỉ cần cô dám lơ đãng một giây thôi thì giây tiếp theo chiếc gậy sẽ quất xuống thật mạnh.
Thế nhưng U Niệm vẫn luôn nhìn ông không chớp mắt, cô ngồi quỳ trên chiếu tatami với sống lưng thẳng tắp, dáng vẻ tập trung cao độ đến mức không thể tìm ra một chút lỗi nhỏ nào.
"Lại đây, làm thử một lần cho ta xem." Thấy U Niệm nghiêm túc như vậy, trong mắt thầy giáo thoáng qua một tia tán thưởng nhưng nét mặt vẫn không thay đổi mà ra lệnh.
"Vâng." Nghe vậy, U Niệm đứng dậy, đôi mắt hơi rũ xuống của cô chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy hứng thú.
Chỉ thấy U Niệm chậm rãi di chuyển bước chân, ánh mắt không rời khỏi vị thầy dạy ám sát, còn vị thầy giáo kia thì khoanh tay trước ngực, đôi mắt cũng chậm rãi chuyển động theo từng bước đi của cô.
U Niệm đi dọc theo mép tường, nhìn thì có vẻ như cô đang bước đi rất chậm, nhưng không khí xung quanh dường như đang dao động, ánh sáng và bóng tối từ từ đan xen vào nhau. Một cách vô thức, dường như có thứ gì đó đã khiến con người ta nảy sinh ảo giác trong trạng thái hoàn toàn không hay biết.
Thầy giáo dạy ám sát nhíu mày, ông hơi mở to mắt nhìn U Niệm đang thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt, trong lòng khẽ chấn động. Ông là người của gia tộc La Sinh Nhược, đã từng dạy dỗ hai thế hệ con cháu của gia tộc này, vậy mà đây là lần đầu tiên ông bị một học sinh làm cho mê hoặc.
Tuy nhiên, dù thầy giáo có thận trọng đến đâu thì cuối cùng U Niệm vẫn biến mất ngay dưới mí mắt ông. Ông còn chưa kịp phản ứng thì giây tiếp theo, trời đất xung quanh bỗng chốc đảo lộn. Đến khi ông tỉnh táo lại thì tứ chi đã bị U Niệm khống chế chặt chẽ, một con dao găm nhỏ nhắn tinh xảo đang kề ngay dưới cằm ông.
"Thầy ơi, U Niệm đã đạt yêu cầu chưa ạ?" Một giọng nói dịu dàng, uyển chuyển mà không hề mang lại cảm giác ngọt lịm giả tạo vang lên bên tai ông.
Thầy giáo dạy ám sát trợn tròn mắt, nhìn U Niệm cũng hệt như đang nhìn kỳ quan thứ tám của thế giới.
...
Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, bốn vị gia sư của hệ bóng tối đã đưa ra đánh giá duy nhất về La Sinh Nhược U Niệm. Vẻ mặt của họ đồng loạt trở nên kỳ quái, vừa có chút phấn khích lại vừa lúng túng nói: "La Sinh Nhược U Niệm là một sát thủ thiên bẩm, một thiên tài nở muộn."
Đánh giá này khiến cho toàn bộ người trong gia tộc La Sinh Nhược đều cảm thấy uất nghẹn và rối rắm. Cái gì gọi là thiên tài nở muộn chứ? Thiên tài mà nở muộn thì liệu có còn là thiên tài nữa hay không? Hơn nữa biểu cảm của mấy vị thầy giáo đó là sao chứ? Nhìn cứ như thể ý tứ khen chê đều không rõ ràng.
Nhưng bất kể thế nào thì việc La Sinh Nhược U Niệm chưa đầy hai tháng đã được bốn vị gia sư hệ bóng tối tuyên bố tốt nghiệp đã là chuyện chắc chắn, vì thế kỳ kiểm tra dành cho cô cũng được đẩy sớm lên trước một tháng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)