“Dưới đất trơn, cẩn thận một chút.”
“Yên tâm đi, em không sao đâu. Anh sắp phải đến công ty rồi đúng không? Tối qua cũng gần như không ngủ, anh nên nghỉ ngơi một chút thì hơn.”
Cách nói chuyện quan tâm này, chẳng phải giống hệt cách mà chính cô thường hay dùng sao?
Tô Phùng Yên suýt nữa tức đến hộc máu, trong lòng như có một luồng giận dữ và uất ức trào lên.
“Không sao cả, thật ra anh lại lo cho em hơn. Chu Trinh cứ thúc giục anh nên dành thêm thời gian ở bên em, em có muốn đi đâu không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
