“Tớ…” – giọng Tôn Diệp Thanh vang lên từ đầu dây bên kia, nghe có vẻ vừa bối rối vừa gấp gáp –
“Tớ không đi nữa. Tớ… tớ thấy không khoẻ, nên về trước rồi. Để tớ gọi cho anh ấy xin lỗi, hẹn lại lần khác vậy…”
“A?” – Tô Phùng Yên còn chưa kịp hiểu chuyện gì, bên kia đã dập máy.
Cô nhìn màn hình điện thoại, rồi lại ngẩng đầu nhìn Nghiêm Thiếu Khanh, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc bên kia đang diễn tuồng gì.
Chẳng lẽ Tôn Diệp Thanh thật sự đau bụng?
Nghiêm Thiếu Khanh không nói gì, chỉ nhướng mày nhìn cô, như đang chờ một lời giải thích.
Anh lịch sự nói một câu “Xin lỗi”, rồi cầm điện thoại nhìn qua một cái.
Rõ ràng là cuộc gọi từ Tôn Diệp Thanh.
Tô Phùng Yên không biết họ đã nói gì, chỉ thấy anh gần như không nói mấy câu – chỉ có hai từ: “Ừ” và “Không sao.”
Gương mặt anh vẫn lạnh nhạt, không có biểu cảm gì đặc biệt.
Sau đó, anh cúp máy.
Tô Phùng Yên dè dặt hỏi:
“Cô ấy nói hôm nay không đến được à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



