Yến hội diễn ra được một nữa thì Thẩm An Hành mới xuất hiện trở lại.
Tô Phùng Yên không nhìn thấy Dương Phi Tuyết đi cùng anh, chỉ thấy anh với dáng vẻ ung dung, điềm tĩnh trò chuyện cùng mọi người xung quanh, lịch thiệp và nhã nhặn như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Cô quay mặt đi, không muốn nhìn nữa. Một hơi uống liền ba ly vang đỏ, ăn bốn chiếc bánh ngọt, đếm từng khóm hoa hồng, cuối cùng cũng chờ đến khi buổi tiệc tàn.
Cô vừa thầm thề sẽ không bao giờ quay lại nơi này, vừa đến chào tạm biệt Thẩm An Ngưng và Lâm Duẫn.
Thẩm An Ngưng nghe nói cô chuẩn bị về thì vội vàng gọi Thẩm An Hành: "An Hành, hay là em đưa Phùng Yên về đi?"
Thẩm An Hành cười đáp: "Tất nhiên là không thành vấn đề, chỉ cần Tô tiểu thư đồng ý để em đưa về."
Tô Phùng Yên nở một nụ cười giả lả, giọng vẫn nhàn nhạt: "Không cần đâu, tôi gọi xe rồi."
"Cô thật sự không muốn để tôi đưa về sao? Dù nói gì thì trị an ở Kinh Thành cũng không thể hoàn hảo tuyệt đối. Trộm cướp, xâm hại vẫn xảy ra đấy."
Anh đứng bên cạnh cô, nét mặt mang theo nụ cười dịu dàng quen thuộc, như thể thật sự đang lo lắng cho cô.
Tô Phùng Yên nhìn thấy thông báo trên điện thoại "Tài xế đã nhận đơn", lúc này mới ngẩng đầu lên, mỉm cười nhưng giọng nói thì lạnh nhạt: "Cảm ơn, không cần."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
