Lúc này Trang Chu quay sang cô, nhỏ giọng xin lỗi:
“Xin lỗi nhé. Mấy người này bình thường toàn ru rú trong nhà, hiếm khi tụ tập được một lần nên hơi tăng động chút. Với lại… thật ra tôi cũng hơi căng thẳng. Tôi cũng rất ít khi ra ngoài gặp người lạ.”
Tô Phùng Yên che miệng cười, ánh mắt cong cong:
“Em cũng thế. Từ hôm họp thường niên tới giờ, hôm nay mới là lần đầu tiên ra cửa đấy.”
Hai người cùng bật cười.
“Mọi người đang uống gì thế ạ? Có phải rượu không?”
Trang Chu chỉ ra mấy loại trên bàn:
“Có bia, rượu vang đỏ. Chắc lát nữa có người đòi uống rượu trắng. Còn Thiến tỷ thì đang uống nước chanh.”
Tô Phùng Yên liếc nhìn về phía Thiến Thiến:
“Vậy em giống Thiến tỷ, uống nước chanh thôi.”
Một lúc sau, không khí bàn tiệc càng lúc càng rôm rả.
Tô Phùng Yên phần lớn thời gian chỉ lặng lẽ ngồi nghe, chống cằm, thỉnh thoảng cười một cái. Cô không nói nhiều, nhưng sự hiện diện lại khiến người khác chú ý.
Đến khi Thiến Thiến lên tiếng:
“Tiểu Phồn Tinh thật dịu dàng. Ngồi cạnh em tự nhiên chị cũng thấy mình dịu xuống luôn.”
Lúc này, người lúc nãy trêu Trang Chu – chính là Tiểu Nhị Hắc, bật cười nói lớn:
“Thiến tỷ, thật đấy, hôm trước tôi thấy mấy tấm hình từ buổi họp thường niên được đăng lên Weibo. Nhìn là biết có người nhận tiền ‘trà nước’ chỉnh sửa! Dương Phi Tuyết được P tới mức chẳng khác gì poster điện ảnh. Còn Tiểu Phồn Tinh nhà mình thì bị P xấu tới mức không khác gì gái quê. Làm ăn gì kỳ vậy!”
Thiến Thiến khẽ ho hai tiếng, xấu hổ giải thích:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
